Ông bà của Chương Tư Niên khi còn trẻ làm giáo viên ở đại học T, hiện tại đang sống ở tiểu khu mà trường học cũ đóng góp xây dựng. Các trường đại học nổi danh thành phố S đều gần nhau, đại học C và đại học F chỉ cách nhau một con đường cái. Đại học C và đại học F chỉ cách nhau hai trạm tàu điện ngầm, Vân Thư thuê phòng ngay ở gần trường luôn. Ước tính thời gian đi bộ hay đi tàu điện ngầm sẽ mất khoảng 20 phút, còn lái xe mà tắc đường thì có khi còn lâu hơn chút.
"Cô cứ tự nhiên là ổn thôi." Chương Tư Niên cầm tay Vân Thư, mở miệng nói.
Vân Thư gật gật đầu, nhưng vẫn còn có chút chột dạ.
Khuôn mặt Chương Tư Niên đột nhiên sát lại gần, Vân Thư vô thức lùi lại, nhưng lại bị ghế và dây an toàn làm cho không nhúc nhích được.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại một chút, tầm nhìn của Vân Thư cơ hồ bị đôi mắt hẹp, dài mà thâm thúy, sống mũi cao, đôi môi mỏng và hẹp của Chương Tư Niên, quanh hơi thở có thể mơ hồ ngửi được mùi hương thanh mát của anh.
"Ông bà tôi đều đang đứng ở cửa." Chương Tư Niên thấp giọng nói tới, "Họ có thể thấy được tình hình trong xe."
Vân Thư thả lỏng cơ thể, tuy nhiên trong lòng lại căng thẳng —
- màn diễn chính thức bắt đầu.
Vân Thư phá lệ, vỗ vỗ tay mấy cái, nhớ lại cảnh tưởng Lục Tri Ý và Lý Úy thân mật ngày xưa, thân thể thả lỏng, hơi dựa vào lòng Chương Tư Niên một chút.
Hai vị trưởng lão ở tầng một, hai phòng một sảnh, có một khoảng sân nhỏ, vừa ra khỏi cửa xe đã thấy ông bà đứng đó chờ họ.
Mái tóc hai người đã đều chuyển về màu hoa râm, ông nội Chương thực sự rất gầy, ngũ quan vô cùng giống với Chương Tư Niên. Tay phải ông cầm cây gậy đã nổi gân xanh, nước da cũng sạm màu. Bà nội Chương có hơi mập hơn, đuôi tóc uốn xoăn một chút, nhìn vậy nhưng khí chất cũng rất phù hợp với ông nội Chương. Hai người đều cười rất hiền lành.
"Ông nội, bà nội khỏe ạ." Vân Thư hướng hai người chào.
"Ai za." Ông nội Chương lên tiếng, gương mặt đầy nếp nhăn nhưng đậm ý cười.
"Vân Thư. Đây là một cái tên rất hay. Là mây cuộn lại rồi mây lại tan." Ông nội Chương vừa đi vừa hỏi chuyện.
"Đúng là như vậy ạ, nhưng ngay từ nhà con cũng không nghĩ tới ý thơ này. Bất quá vào thời điểm con sinh, con khóc lóc ầm ĩ, vì thế người nhà đặt cái tên này cũng là để sau này con ngoan ngoãn một chút."
"Tuy nhiên thì từ nhỏ đến lớn con đều quậy tới gà bay chó sủa, trên cơ bản là không thể thực hiện được kì vọng của gia đình."
Ông và bà nội Chương nghe thế đều bật cười thành tiếng.
"Tóc con chắc là di truyền từ bà của con đi, ta còn nhớ năm đó tóc bà ấy cũng là xoăn tự nhiên." Lời nói của bà nội Chương có chút hoài niệm.
"Đúng là vậy ạ…" Vân Thư vừa cười nói vừa ôm lấy cánh tay lão thái thái.
"Khi con còn nhỏ, anh trai con có nói đùa, nói con là do dùng tiền mua đến, bà con qua đời, cả nhà đều tóc xoăn. Hồi đó còn nhỏ nên con thực sự đã tin, lại còn khóc lóc bù lu bù loa nữa."
Cuối cùng cô không quên bổ sung một câu: "Cuối cùng thì anh trai đã bị cô con dạy dỗ một trận nên thân."
Bà nội Chương nhìn vẻ mặt đắc ý của cô, che miệng khẽ cười thành tiếng: " Quả nhiên con và ông nội con rất giống nhau, ai nấy đều rất vui tươi."
"Màu sắc tóc này của con cũng rất đẹp."
"Thật như vậy ạ?" Vân Thư có chút kinh hỉ, đưa tay gãi gãi mái tóc xoăn, "Con trước đó còn lo lắng ông bà sẽ không thích như thế này, lần đầu tiên con nhuộm tóc trở về nhà, thiếu chút nữa là ông nội đuổi con ra khỏi nhà luôn, cuối cùng giữ thế này được một năm, thật may là ông đã cảm thấy thuận mắt, mới không nói gì nữa."
"Màu tóc này của con nhìn rất đẹp, trông vừa có sức sống lại vừa tự nhiên. Tuy nhiên có vẻ màu này dễ bị phai đi."
Vân Thư không nghĩ tới bà nội Chương cũng biết nhiều như vậy, liền giải thích: "Chăm sóc tóc thường xuyên với lại hay đi nhuộm lại chút là vẫn có thể giữ được ạ."
Nội tâm Vân Thư khẽ thả lỏng. Cô từ nhỏ đã rất có duyên với các vị trưởng bối, trong suy nghĩ của các vị trưởng bối, không ai không yêu quý cô cả. Ông bà nội Chương lại rất hòa nhã nhẹ nhàng, ở chung cũng sẽ không có khó khăn gì.
Vào tới trong nhà, dì giúp việc đang nấu ăn, hương thơm lan tỏa khắp phòng.
Vân Thư hít hít mấy cái, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc cùng vui sướng: "Đây là tương vịt có phải không ạ?"
"Đúng vậy, nghe ông nội con nói con thích ăn món này, ta liền tới thôn Minh Quang mua một ít đem về, hiện tại đang hâm nóng lại."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!