Đêm qua Vân Thư đã ngủ lịm đi, gà mới gáy cô đã thức dậy.
Hôm qua cả hai chỉ kéo lớp màn ngoài cùng, mặt trời xé toạc cửa sổ bước vào nên hơi chói mắt.
Vân Thư rên nho nhỏ, ngân dài. Cô giơ tay che nắng sớm lóa mắt.
Hốc mắt Vân Thư sưng đỏ. Dù sao cô cũng đã thấm ướt gối bằng nước mắt đêm qua.
Thắt lưng đau êm ẩm, chân nhức nhối.
Hôm qua Chương Tư Nhiên uốn cong chân Vân Thư thành một góc độ không tưởng. Adrenalin tăng vọt khiến cả hai không thể đạp phanh để bây giờ cơn đau mỏi đã ghé thăm.
Cô khó chịu xoay trở mình, liếc chiếc hộp nhỏ bằng bìa cứng bị bóp mạnh. Hiện tại còn vỏn vẹn hai cái áo mưa trong hộp năm nguyên.
…. Đúng là tình thú thật.
Vân Thư cử động đánh thức Chương Tư Niên ngủ nông, anh vòng tay ôm lấy cô, chụm đầu vào như một đôi thiên nga.
– Sao em dậy sớm thế? – Với tông giọng trầm, Chương Tư Niên hỏi.
Vân Thư tủi thân ngoảnh sang chỗ khác, cô cạp môi anh, đáng thương lên án: "Em đau".
– Em đau ở đâu? – Chương Tư Niên ngỡ ngàng. "Sao mắt em sưng dữ vậy?".
Vân Thư che mắt, hừ mạnh: "Tại anh chứ ai, em khóc thảm thiết như thế thì mắt phải sưng thôi".
Vân Thư xấu hổ, đúng là bao gối và drap đã được thay mới, cơ thể cũng nhẹ nhàng sảng khoái hơn.
Có điều áo ngủ cô đang mặc rộng thùng thình, gió lùa vào theo từng cử động. Hình như ởi dưới… thả rông.
Vân Thư cúi nhìn xuống, là áo ngủ kẻ sọc sáng màu của Chương Tư Niên. Chiếc áo này hơi ít vải thì phải, cô lại ngủ quấy làm nửa bả vai lộ ra ngoài.
Cô gượng gạo kéo áo, che được bả vai thì cổ áo lại trũng xuống quá sâu. Vân Thư vòng tay ra sau kéo lưng áo xuống để che phần cổ.
Vân Thư hừ một tiếng bẽn lẽn. Cô vẫn cho rằng Chương Tư Niên cố ý.
– À phải rồi, khi nãy em nói đau chỗ nào?
Vân Thư giận dữ: "Eo và chân đều đau, tại anh ép chân em đấy".
– Được rồi, lỗi tại anh, tại anh kìm chế quá lâu nên nhất thời mất kiểm soát.
Hai người ôm ấp đã bốn năm ngày, một người đàn ông khỏe mạnh náo loạn như vậy là điều dễ hiểu.
– Anh tiết chế lại đi. – Vân Thư ổi cáu. "Đùi em đau chết đi được".
– Anh biết rồi. – Nghe Vân Thư oán thán anh liền bóp chân cho cô.
– Em đau ở đâu, ở đây à?
Chỗ này khá nhạy cảm, hơi thở cả hai dần nặng nhịp.
Rốt cuộc thì hai chiếc áo mưa còn lại cũng bị xử nốt ngay vào sáng sớm.
Lửa băng tình thú hành Vân Thư ra nước mắt, cô không rời khỏi giường nổi một bước.
Trái lại, Chương Tư Niên cảm thấy rất dễ chịu, thư thả. Anh vệ sinh cá nhân, làm bữa sáng rồi bưng lên tận phòng.
Chương Tư Niên không hề e ngại, anh cởi bộ đồ ngủ, thay áo sơ mi và quần tây khoe trọn đường nét cơ thể không tỳ vết nhờ được chăm chút trước mặt Vân Thư. Anh đeo chiếc kính không viền vào, xoa đầu người đang ló đôi mắt buồn tủi ra khỏi chăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!