Chương 49: (Vô Đề)

Cả hai ra khỏi nhà lúc trời còn sáng. Hiện giờ trời đã sẩm tối, những áng mây sa xuống đường chân trời.

Một tay Chương Tư Niên xách túi, một tay anh nắm tay Vân Thư: "Mình mau về thôi".

Vân Thư gật đầu, cả hai rảo bước nhanh hơn.

Những cơn gió lạnh lất phất lướt qua những tán lá đung đưa xào xạc. Cửa nhà hiện ra trước mắt, trời bắt đầu mưa lất phất, từng giọt li ti rơi xuống mỗi lúc một dày đặc.

Giọt nước rơi xuống đầu mũi hơi lạnh. Hai người lại nhanh chân hơn.

Ngay ngã rẽ về nhà, Vân Thư nghe loáng thoáng có tiếng động trong bụi cây. Cô dừng bước.

– Có chuyện gì thế?

– Hình như em nghe trong bụi cây có tiếng gì đó.

Trong bụi rậm có tiếng ư ử nhỏ xíu, lúc tới gần thì âm thanh nhỏ xíu đã được phóng đại vô cùng rõ ràng.

– Để em xem thử.

– Em cẩn thận đấy.

Vân Thư ngồi xổ thụp xuống, gạt lùm cây sang một bên. Dưới gốc cây, có một cục lông be bé, xồm xoàm quện đầy bùn đất đến nỗi không thể nhận ra màu lông ban đầu. Cục lông chưa được một tuổi, ngước nhìn cô bằng ánh mắt đáng thương.

Vân Thư một chú chó đi lạc ngoài đường. Cô quan sát tới lui, thả nhánh cây ra rồi đứng dậy.

– Chắc là nó lạc, là chó con thôi anh, thấy thương quá.

Trong nhà còn vài hộp thức ăn cho chó, cũng không dùng được nữa, để em lấy ra nó ăn.

Cả hai về nhà.

Vân Thư ngồi xuống, ngón tay run rẩy kéo ngăn tủ đựng thức ăn của Kẹo Lạc trong phòng khách.

Bên cạnh thức ăn, bên trong còn có nhiều vật dụng khác

Món đồ chơi nhỏ cho Kẹo Lạc gặm, dây dắt chó, còn cả/ còn có… Cô cất/ trữ/ tích trữ/ để dành từ lâu, sắp đầy một túi, định bụng/ định quấn thành một cuộn len để đan cho Kẹo Lạc một chiếc khăn quàng cổ Hoa sinh đường tốn hơi thừa lời đích tiểu món đồ chơi, dắt thằng, còn có... Nàng phía trước tồn  thật lâu, sắp đôi mãn một túi đích, tính toán muốn bắt  đi phưởng thành len sợi, chức khăn quàng cổ đích hoa sinh đường điệu đích mao.

Bắt gặp Vân Thư ngồi bất động trước ngăn tủ, Chương Tư Niên nhận ra việc này đã gợi về ký ức đau thương.

Anh khụy gối ngồi xuống cạnh Vân Thư, xoa lưng cô an ủi: "Tất cả đã kết thúc rồi, em đừng nghĩ về chuyện đó nữa".

Vân Thư cúi đầu, đáp: "Nhìn nó nhỏ quá, không biết nó ăn được loại này không?".

Vân Thư lục lọi trong ngăn tủ, cuối cùng chọn một cái chén nhỏ rửa sạch, ngâm thức ăn với sữa dê cho mềm ra.

Mưa mỗi lúc một to, những cơn gió lớn rung mạnh những cành lá dữ dội.

Vân Thư hơi bận lòng, cô kéo vạt áo Chương Tư Niên, đôi chân liến thoắng.

Cô đẩy tán cây ra hai bên, dù đã được nhánh lá che chắn nhưng chú chó vẫn dính mưa. Bộ lông ướt mẹp dán chặt vào người trông xót xa cực kỳ.

Vân Thư giương dù, đặt cái chén xuống mặt đất rồi ngoắc tay với chú chó nhỏ.

Ban đầu chú chó vẫn cảnh giác, nó lùi vào trong, hai hòn mực nhìn cô chằm chằm.

Người và chó đấu mắt nhau vài giây, có lẽ cái bụng cồn cào làm chú chó đứng dậy, từ từ len ra khỏi bụi rậm.

Chú chó đi tập tễnh, nó co chân lên, không dám chạm chân xuống đất. Chắc là nó bị thương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!