Chương 48: (Vô Đề)

Quen nhịp sinh học, anh tỉnh dậy. Thế mà tiếng thở nhè nhẹ cạnh tai ghì chặt anh xuống giường.

Ánh mặt trời xuyên qua kẽ màn, hắt một đốm nắng lên tấm chăn. Căn phòng từ từ được thắp sáng, anh trở mình, phác họa tỉ mỉ hình bóng người trong lòng dưới ban mai nhàn nhạt.

Bình thường ồn ào là thế nhưng khi ngủ, Vân Thư trông dễ cưng cực kỳ.

Một em bé cuộn tròn ngủ ngon lành trong lòng anh, gương mặt phúng phính nét trẻ con hơi đỏ có phủ một lớp lông tơ mảnh. Rèm mi dày mảnh rũ xuống từ mí mắt, đóa môi chúm chím căng bóng hơi chu ra.

Đêm qua anh ngủ không được thẳng giấc.

Vân Thư có thói quen cuộn người ngủ, có thể vì thiếu cảm giác an toàn. Bình thường cô phải ôm gấu mới ngủ ngon.

Vân Thư đã được một đêm ngon giấc, chắc cô đã xem anh là gối ôm nên vô thức chui vào lòng anh. Váy ngủ bị tốc lên tự lúc nào, đôi chân trần gác lên người anh, mùi hương của Vân Thư xâm chiếm chóp mũi anh từng chút một.

Rõ ràng là mùi sữa tắm mọi ngày nhưng trong bóng tối đen kịt, hương bạc hà pha chút vị ngọt móc câu vào người anh.

Ngay từ đầu đã khó lòng nín nhịn nhưng Vân Thư không chịu nằm yên, cô lật người ôm lấy anh, dụi vào người anh, k*ch th*ch hơi thở Chương Tư Niên trĩu nặng rồi ngủ bất chấp.

Nếu không phải Vân Thư đang trong kỳ kinh nguyệt thì mặc cho trời đã sáng hay chốc nữa Chương Tư Niên còn phải đến công ty thì anh sẽ hôn cho cô tỉnh. Anh sẽ dùng hành động thực tế chứng minh cho cô biết k*ch th*ch một người đàn ông sẽ dẫn tới kết cục gì.

Cuối cùng Chương Tư Niên không khống chế được nữa, anh tóm lấy cô nương đang vặn mình nhốt chặt vào lòng. Vân Thư cũng không bị đánh thức, cô ngoan ngoãn tựa vào lòng anh ngủ say.

Xem đồng hồ, Chương Tư Niên từ bỏ thói quen chạy bộ mình tuân thủ mười năm nay không chút phân vân. Lần đầu tiên trong cuộc đời anh quyết định nán lại giường.

Vân Thư lim dim đã tỉnh giấc, định xoay người thì phát hiện cánh tay anh choàng qua người.

Cô giơ tay dụi mắt, người cạnh bên vẫn chưa tỉnh. Vân Thư dí sát mặt vào, quả nhiên đập vào mắt là một Chương Tư Niên tuấn tú, sống mũi thẳng tắp.

Thấy hàng mi Chương Tư Niên rung rung, cô lùi ra sau tức thì.

Sau một hồi không thấy Chương Tư Niên động đậy, cô lại sáp đến. Ánh mắt dừng trên cánh môi mỏng, cô đến gần, định hôn trộm một cái.

Cái chạm môi lan tỏa cảm giác ấm áp. Bỗng đôi mắt đang nhắm của Chương Tư Niên mở bừng, đôi mắt mang theo nụ cười.

Đây hoàn toàn không phải bộ dạng mới thức giấc.

Nụ hôn vội lập tức rụt ra sau liền bị cánh tay rắn chắc ngăn lại.

Bàn tay đặt trên lưng Vân Thư giữ hơi chặt, chưa hồi phục tinh thần thì cơ thể đã áp sát người Chương Tư Niên, tay đang chống lên v*m ng*c rộng lớn với những bó cơ rắn rỏi.

– Mới sáng ra mà em đã lén lút bày trò gì đấy? – Chương Tư Niên khẽ cười thành tiếng, giọng nói khàn khàn, khêu gợi không thể chối từ.

Vân Thư ghé vào người Chương Tư Niên, tưởng chừng cảm nhận được lồng ngực anh nhấp nhô.

Trong cơn ngại ngần tức giận, Vân Thư nhay môi Chương Tư Niên, cô đấm nhẹ vào ngực anh một cái: "Anh giả vờ ngủ phải không?".

– Hứ. – Vân Thư bĩu môi, cô nở một nụ cười xấu xa, ngồi lên người Chương Tư Niên rồi giơ tay vò tóc Chương Tư Niên rối xù.

– Cho anh giả vờ ngủ nè.

Chưa hả hê được bao lâu thì Vân Thư đã bị Chương Tư Niên giữ đầu, kéo xuống hôn.

Môi lưỡi cuốn lấy nhau, thậm chí phát ra âm thanh lách chách rõ mồn một trong không gian im ặng.

Nụ hôn làm Vân Thư hứng tình, ngay khi khoảnh khắc ngọt ngào sắp kết thúc, cô ngại ngùng c**n l** đ** l*** Chương Tư Niên cho nụ hôn thêm sâu.

Chiếc hôn kéo dài làm nhũn cánh tay Vân Thư chống trên ngực Chương Tư Niên.

Cô đỏ mặt, quệt vào chóp mũi Chương Tư Niên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!