*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
– Nhanh lên. – Vân Thư bước xuống xe, nhìn quanh con ngõ chật hẹp.
Xuyên suốt hai bên đường eo co là những hàng phá lấu, bánh bao, sạp bánh kếp tàu[1] và trái cây. Chương Tư Niên theo Vân Thư băng thẳng qua con hẻm chật hẹp, thấy cô chào hỏi các cô bác với nụ cười quen thuộc, anh khá ngạc nhiên. Dưới sự dẫn dắt Vân Lam, công ty nhà họ Vân tuy không dẫn đầu trong lĩnh vực thương mại điện tử nhưng vẫn nằm chễm chệ trong top 5.
Anh từng gặp những người giàu có sống trong những cơ ngơi nguy nga, sở hữu những chiếc xế hộp hạng sang, nhưng đây là những lần hiếm hoi chứng kiến chủ một doanh nghiệp lớn sống ở một nơi tràn ngập không khí đường phố mà xe hơi không chui vừa.
[1] Bánh kếp tàu– Ông nội em đã quen sống ở đây nên không muốn dọn đi. Sau khi ba mẹ em… mất, hồi nhỏ em toàn ở với ông.
– Chị em bận suốt nên thường không về đây, giờ chị ấy sống ở căn hộ ngay trung tâm tài chính, thuận tiện cho việc đi lại.
Vân Thư vừa đi vừa giải thích cho Chương Tư Niên.
Điểm dừng chân là một cánh cửa sơn son cổ kính. Vân Thư dừng lại, cô cau mày, hít một hơi thật sâu.
Cái vỗ vai của Chương Tư Niên mang theo sự trấn an.
Tuy sắc mặt vẫn điềm nhiên nhưng anh không hề bình tĩnh.
Vân Thư đã ấp a ấp úng thừa nhận trong tâm thế cùi không sợ lở: "Tụi em đang hẹn hò, thế thôi". Những kế hoạch sắp tới đều bị đẩy lùi để sáng sớm nay, hai người đáp chuyến bay sớm nhất đến thành phố B với đầy đủ quà biếu. Là một người "nuôi quân ba năm, dụng một giờ" nhưng anh chưa bao giờ thiếu sót như thế.
Cánh cửa mở ra, kêu cọt kẹt.
Người bước ra là một người phụ nữ trung niên đôn hậu.
– Cô Quế. – Vân Thư cười chào.
– Ôi Thư, về rồi hả? Sao năm nay con về trễ thế, ông nội nhắc con mấy lần.
– Hồi sáng sớm này Lam cũng mới về, đang ở trong phòng với ông nội con đó.
Tuy Vân Thư chuẩn bị tâm lý nhưng ngay khi nghe Vân Lam đã về, cô lại sợ run như cũ.
– Cậu này là… – Ánh mắt của cô Quế dừng ở hai bàn tay đan vào nhau. "Bạn trai con hả?"
Vân Thư vận động cơ mồm định giải thích nhưng sợ người già sẽ hoảng hồn mất vía nên gật đầu ngay tắp lự: "Dạ, tụi con mới quen nhau một thời gian nên đưa anh ấy về gặp ông nội và chị".
Cô Quế quan sát Chương Tư Niên. Anh ăn mặc tươm tất, lịch sự, toát lên sự chín chắn.
– Sao cô chưa nghe con kể bao giờ, hai đứa còn đứng thừ ra làm gì, mau vào thôi. Cô cứ thắc mắc sao con Lam về sớm.
Cả hai bước vào, bên trong là một tứ hợp viện, ở giữa khoảng sân nhỏ là một khu vườn được chăm sóc tỉ mẩn, tỏa sáng rực rỡ đầy sắc màu.
Chưa đi bao xa đã gặp Vân Lam dắt ông nội bước ra ngoài.
Vân Thư đã không còn nhí nhố như thường ngày, trông ông nội vẫn tươi cười giống mọi khi còn mặt Vân Lam thì lạnh tanh.
Vân Thư cố nặn ra một lời: "Ông nội, chị, đây là Chương Tư Niên".
Mặc dù Vân Lam là chị của Vân Thư nhưng chị vẫn nhỏ hơn Chương Tư Niên một tuổi nên chỉ xưng cô.
– Ừ. – Ông nội vui mừng đáp lời. "Con là cháu của ông Chương đúng không? Hồi đó ông Chương nhắc con hoài, nói có đứa cháu ngoan nhưng ông chưa được gặp.
– Hầy, lúc ông nội con mất ông không đến viếng được vì ông yếu quá.
– Ông tuổi cao sức yếu rồi, đi đường xa vất vả lắm, ông có nhã ý là con vui rồi. Với lại Thư có giúp đỡ con.
Thôi đừng đứng bên ngoài nói chuyện nữa, vào nhanh thôi con.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!