Chương 44: (Vô Đề)

Trời đã nhá nhem, cả hai cũng bình tĩnh, nắm tay trở về nhà.

Cái đuôi nhỏ Vân Thư lẽo đẽo theo Chương Tư Niên.

– Thôi được rồi, còn lằng nhằng là tối nay không kịp ăn cơm. – Chương Tư Niên đeo tạp dề, đuổi cô ra ngoài.

– Em có thể giúp. – Vân Thư nhiệt tình giơ tay.

Vân Thư hậm hực, cô ngồi ở quầy bar cạnh gian bếp, đung đưa hai chân, cúi đầu ngắm nghía chiếc nhẫn trên tay mình.

Chiếc nhẫn trang nhã được khắc hoa văn uốn lượn, tuy không bắt mắt nhưng khi quan sát kĩ lưỡng thì không hề tầm thường.

– Họa tiết này có nghĩa gì vậy anh? – Vân Thư hỏi.

Nghe Chương Tư Niên giải thích, Vân Thư mơ hồ cảm nhận được họ của hai người trong họa tiết, cảm giác chiếc nhẫn càng mang đậm dấu ấn kỷ niệm. Trong lòng cô ngào ngạt hạnh phúc.

Vân Thư bất giác gọi: "Anh Chương…"

Kể từ lúc quen nhau, Vân Thư siêu hiếm gọi Chương Tư Niên như thế.

– Rốt cuộc anh thích em ở điểm nào? – Vân Thư nhìn anh, hơi hoài nghi.

– Em không biết nấu ăn, không biết vun vén gia đình, không phải là vợ hiền dâu đảm. Không những luôn chuốc thêm phiền phức cho anh, em cũng không thể nâng đỡ cho con đường công danh sự nghiệp…

Vân Thư cúi gằm, đầu ngón tay vò vạt áo nhàu nhĩ.

– Some of us get dipped in flat, some in satin, some in gloss. But every once in a while, you find someone who"s iridescent. And when you do, nothing will ever compare.[1]

[1 – Bấm vào đây để xem chú thích]Một câu trong tiểu thuyết Flipped của Wendelin Van Draanen, được biết với tên tiếng Việt là Một thuở tình thơ (2010)).– Đây là lời thoại của một bộ phim anh từng xem, cũng khá lâu rồi, không biết em đã xem chưa.

Trong lúc thái đồ ăn, Chương Tư Niên dịch lời thoại ra tiếng Trung: "Con người… mỗi người một vẻ. Kẻ nhờ nhờ, kẻ hào hoa, bóng bẩy. Nhưng sẽ có lúc nào đó con tìm thấy được ai đó lấp lánh sáng và khi đó thì chẳng gì có thể sánh nổi"[2].

[1 – Bấm vào đây để xem chú thích]Bản dịch của Ngô Hà Thu.– Nếu anh cần người giúp đỡ trong công việc thì anh tìm đối tác. Còn việc nấu nướng, dọn dẹp, nếu anh không tự làm được thì mình thuê người giúp việc. Anh nghĩ vợ của mình không cần biết về mọi thứ.

– Anh hy vọng vợ anh là người có thể nắm tay anh cả đời.

– Thư, em tốt đẹp hơn rất nhiều so với những gì em nói. Em cởi mở, nhiệt huyết, thiện lương, tuy có những khuyết điểm nhỏ nhặt nhưng chúng không thể che lấp những ưu điểm. Đối với anh, em chính là một chiếc cầu vồng rực rỡ, soi sáng cho những người xung quanh.

– Đúng là em đã mang đến cho anh không ít phiền toái nhưng khi ở cạnh em, mỗi một ngày là một ngày vui, giống "mười thang thuốc bổ" của anh.

Vì thế em đừng nghĩ suy thêm gì, em không hỏng bét như em vẫn nghĩ, anh không cần một cô vợ hoàn hảo. Anh còn lo đến một ngày em sẽ chê anh già cỗi nhạt toẹt.

Hàng cây rì rào, Chương Tư Niên gạt rau vào chảo, dầu kêu xèo xèo, tỏa ra hương thơm ngào ngạt khắp căn nhà.

Hai người đã thân thuộc trong từng khoảnh khắc thường ngày.

Đang bận bịu trong bếp, Chương Tư Niên vừa nói những lời yêu thương bằng giọng điệu bình thản: "Có cần nêm thêm muối không?".

Vân Thư nhảy phốc xuống, ôm chầm Chương Tư Niên từ phía sau, dụi mặt vào lưng anh.

– Em sẽ, em vẫn, em mãi mãi thích anh. – Vân Thư ngang ngược khẳng định từng chữ.

– Được rồi, nếu em ôm anh sẽ không nấu ăn được. – Chương Tư Niên đành thôi. "Buông anh ra, không thôi dầu bắn lên tay bây giờ".

Vân Thư dụi mặt vào lưng Chương Tư Niên, siết chặt vòng tay hơn nữa, cô nũng nịu: "Em không buông".

– À phải rồi, em đã xem loại tin tức không đầu không đuôi, râu ông này cắm cằm bà kia đấy? – Tuy đã giải thích rõ ràng cho Vân Thư nhưng anh nghĩ mình phải biết về nguồn cơn mọi chuyện.

Vân Thư nhổ: Em xem… trên mạng… Weibo rồi chỗ này chỗ kia".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!