Cuối cùng Chương Tư Niên chọn một chiếc vòng cổ với mặt dây là nửa vầng trăng nạm kim cương, ở trung tâm có một vì sao thạch anh hồng rơi xuống. Sợi dây chuyền lấp la lấp lánh dưới ánh đèn.
– Em có thích không? – Chương Tư Niên nhẹ giọng hỏi.
Vân Thư gật đầu, dù bây giờ anh có tặng một cái vòng sắt cô cũng hài lòng.
Nhân viên tư vấn vội vàng nịnh nọt tâng bốc: "Đây là sản phẩm mới nhất của công ty chúng tôi, ngôi sao ở giữa được tạo bởi ba loại đá là rose quartz[1], kim cương và đá vỏ chai[2]. Đá rose quartz rất tôn da và màu tóc của chị, chị đeo dây chuyền này đẹp thật sự".
[1]: Đá Thạch Anh hồng là đá thạch anh có màu hồng với sự hiện diện của một số khoáng chất, bao gồm mangan và titan. Màu của Đá Thạch Anh hồng dao động từ màu hồng rất nhạt đến màu hồng đậm.[2]: Đá vỏ chai, hắc diệu thạch hay Obsidian là một dạng thủy tinh núi lửa tự nhiên được tạo ra ở dạng đá mácma phun trào. Nó được tạo ra khi dung nham felsic phun trào ra từ núi lửa và nguội lạnh nhanh nên bên trong nó có các tinh thể rất nhỏ. – Vậy lấy sợi dây chuyền này đi. – Chương Tư Niên quẹt thẻ xoèn xoẹt, mua ngay.
– Đến đây để anh đeo cho. – Chương Tư Niên dịu dàng đề nghị.
Vân Thư đứng trước mặt Chương Tư Niên, hơi cứng người.
Đầu ngón tay Chương Tư Niên vô tình lướt qua da cổ khiến Vân Thư cảm giác chỗ anh chạm bỏng nóng.
– Để tôi cài giúp ạ. – Nhân viên lập tức tiến đến hỗ trợ.
– Không cần đâu, tôi tự cài được. – Chương Tư Niên quan sát móc khóa kỹ càng, thử thêm một lần nữa, anh vụng về cài lại.
Nhìn mặt dây chuyền rơi xuống xương quai xanh, đá thạch anh trong veo lung linh dưới ánh sáng, làm nổi bật làn da nhẵn mịn. Chương Tư Niên gật đầu, cầm mô hình thay Vân Thư, dắt tay cô ra về.
Suốt quãng đường đến bãi đỗ xe, Vân Thư không kìm nổi nụ cười.
– Vì đây là lần đầu tiên anh chính thức tặng quà cho em. – Vân Thư nũng nịu.
– Tuy trước đây anh từng tặng cho em một chú cún bông… ngày Thất tịch anh tặng cho em một bó hoa nhưng đó là quà của công ty anh, không tính.
– Vậy nên em siêu siêu vui.
Đôi mắt Vân Thư cong cong, khóe miệng vểnh lên, nụ cười ngào ngạt mật ngọt.
– Hôm ấy anh muốn tặng cho em một bó hoa nhưng với tình trạng mối quan hệ của chúng ta lúc đó chưa thích hợp nên anh viện một cái cớ.
Vừa giải thích, Chương Tư Niên vừa khởi động xe.
Người ngồi bên đột ngột im hẳn, Chương Tư Niên đang lái xe nên anh phải hơi nghiêng đầu liếc xem.
Bỗng khuôn mặt có cảm giác âm ấm, chụt, Vân Thư hôn lên mặt Chương Tư Niên một cái thật kêu.
Giọng nói Vân Thư reo vang lảnh lót: "Hôm nay em thực sự rất hạnh phúc".
—
- Anh sẽ bù đắp từng chút một, nếu sai từ khi bắt đầu thì bù đắp thêm nữa.
Về đến nhà, Chương Tư Niên đưa Vân Thư đến cửa phòng, anh dừng bước, đưa mô hình cho cô.
Vân Thư đẩy một figure vào lòng anh: "Chúng nó là một đôi đó, anh lấy một cái đi".
Nhìn mô hình trong tay mỗi người, ngoại trừ màu khăn thì không nhận ra bọn chúng khác nhau chỗ nào nhưng Vân Thư đã bảo thế thì cứ mặc định vậy.
– Còn quà quà lưu niệm. – Vân Thư lục cậu Kobitos trong túi vải. Không biết cái cậu quả đào be bé đó đã lăn đi đâu.
Vân Thư đành ngồi thụp xuống, bới từng món ra ngoài. Nào là dây cột tóc, kẹp nhỏ, bóp tiền, gương trang điểm mini, son môi, tấm thiệp nhỏ không biết đã ở đây từ bao lâu…. Từng thứ vụn vặt được lôi ra ngoài cho tới khi tìm thấy Kobitos vừa tậu về.
Một cục cực đáng yêu đang ngồi chồm hổm, cau mày.
Tuy nhiên với một người gọn gàng, sắp xếp mọi thứ đúng trật tự như Chương Tư Niên thì không chấp nhận nổi mớ lộn xộn này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!