Chương 40: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Là kẹo xí muội đường nâu".

Giọng nói Chương Tư Niên không dao động bao nhiêu, nhưng Vân Thư chỉ nghe một chút chòng ghẹo từ đó.

Này thật đúng là "Vừa ăn cướp vừa la làng", gò má cà chua dần chín mọng, thú tội trước sớm nhận được khoan hồng. Cô đáng thương nắm góc áo anh: Lần sau em không ăn khuya nữa.

Vân Thư khó hiểu: "Rồi sao hả anh?".

Cô không muốn thừa nhận mình sai.

"Chuyện em nói dối anh, bây giờ tính sổ thế nào đây?".

Vân Thư ngỡ ngàng ngẩng đầu nhìn Chương Tư Niên, không phải chỉ dối đôi câu thôi sao?.

Vân Thư vừa được kết hôn hay được nhận nuôi vậy!?!?

Vân Thư chẳng thể làm gì, cô tức giận, nhón chân cắn lên môi Chương Tư Niên.

Khuôn mặt trắng như bột dường như phồng lên: "Nhận sai như vậy được chưa?"

Vân Thư hơi cáu, cô không điều tiết lực, cắn Chương Tư Niên khẽ ai ui một tiếng.

Đầu ngón tay Chương Tư Niên lau khóe môi: "Em cắn anh, đây mà em gọi là nhận lỗi đấy à? Có chút thành tâm nào không?".

Vân Thư sắp bị anh chọc điên tiết: "Vậy anh muốn thế nào?".

"Hửm" – Vân Thư theo phản xạ giơ hai tay nhận ly nước.

Giây tiếp theo, một tay Chương Tư Niên giữ vai Vân Thư, giam cô giữa tường, tay kia nâng đầu Vân Thư lên. Đường nét khuôn mặt anh phóng đại từng chút từng chút, hơi thở cả hai hòa cùng một nhịp.

Hành lang yên tĩnh dằng dặc, hô hấp nằng nặng rõ rệt lạ thường chảy vào tai Vân Thư.

Vân Thư đang tức giận lại ngượng, đến khi đầu lưỡi anh vói vào, hai hàm răng nhịn không được cọ nhẹ.

Bàn tay từ từ buông thõng, phần nước dưới đáy nhỏ giọt tong tong lên bàn chân hai người. Nhưng giờ phút này không ai quan tâm điều đó.

Ly nước không còn ngăn cản, Chương Tư Niên gần như ép sát Vân Thư vào lòng, khoảng cách bỗng chốc xóa nhòa. Nhiệt độ cơ thể ấm áp trao nhau qua hai lớp áo ngủ mỏng tanh.

Lưng áp vào bức tường lạnh lẽo, phía trước là Chương Tư Niên nóng rực thiêu đốt.

Nóng lạnh k*ch th*ch, Vân Thư chợt chếnh choáng.

Đầu óc rơi vỡ loảng xoảng, đôi môi Chương Tư Niên rời đi, cô không thể khống chế đầu lưỡi vươn ra giữ lại.

Động tác của Chương Tư Niên ngưng trệ, ma sát mạnh môi Vân Thư vài cái, như thể mất chế ngự, Vân Thư thuận theo rướn cổ lên, hôn nồng nhiệt.

Cánh môi kề sát mảng da cổ mẫn cảm, m*t nhè nhẹ, lưu giữ cảm giác tê dại.

Cho đến khi cằm cọ phải viền ren áo ngủ Vân Thư ngưa ngứa, Chương Tư Niên như bị giật điện, cuồng si dừng bước, khôi phục sự tỉnh táo.

Dựa vào phần lớn ý chí kiên cường, Chương Tư Niên đứng thẳng dậy, ánh nhìn xé toạc những vết đo đỏ nở rộ trên nước da Vân Thư trắng ngần.

Hơi thở dồn dập, anh ôm Vân Thư vào lồng ngực.

"Mới nãy anh có chút không khống chế được bản thân" – Giọng anh khàn khàn. "Hy vọng anh không dọa em sợ".

Chóp mũi thoang thoảng hương mận ngọt trong veo hút hồn. Nơi nào đó muốn thoát cương —— cô gái này chắc chắn là quả đào thành tinh, hoặc chuyên dẫn dụ người khác bằng mùi hương đào thơm của mình

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!