Khi Vân Thư trở về nhà, vừa mở cửa, Kẹo Lạc đã ngồi đợi sẵn, thấy cô quay lại, nó nhảy nhảy lên kéo kéo cô.
Kẹo Lạc thuộc giống chó chăn cừu Úc, được Vân Thư mang về nuôi từ khi mới 2 tháng tuổi, tính ra cô nuôi nó đã 11 năm rồi. Bộ lông màu trắng gạo có những nét vằn vằn, vì thế quyết định đặt tên là Kẹo Lạc. Chó chăn cừu có chỉ số thông minh khá cao, đã nuôi 10 năm, nó không thể hiện ra ngoài nhưng lại vô cùng chung thành với chủ nhân, mỗi ngày đều năm trước cửa chờ Vân Thư về mới đi ngủ.
Vân Thư ngồi xuống ôm nó, một người một chó cọ cọ mặt nhau.
"Đi nào, mang em đi tắm rửa."
Kẹo Lạc cùng Vân Thư đi đến nhà tắm, nó cũng đã già, tính ra tương đương với 70 tuổi so với con người, không còn chạy nhanh được nữa. Vân Thư cố ý đi chậm lại, chờ nó cùng đi.
Kẹo Lạc những lúc tắm đặc biệt ngoan ngoãn, Vân Thư dùng sữa tắm kì cọ người nó tạo thành một lớp bọt màu trắng, bọt trắng bao phủ, chỉ có thể nhìn rõ đôi mắt nâu, chiếc mũi nhỏ. Vân Thư bôi một lớp bọt lên mũi nó , Kẹo Lạc có chút bất mãn lắc lắc, đem bọt xà phòng bắn lên người cô. Vân Thư vui vẻ hớn hở lau khô tay, đưa cái mặt dính đầy bọt xà phòng tới gần Kẹo Lạc, làm biểu cảm dễ thương chụp một tấm hình sau đấy mới xả nước.
Dù Kẹo Lạc khi tắm rất phối hợp, nhưng nó rất to, lông lại nhiều nên để sấy khô cũng khiến cô tốn không ít sức lực, trên người cũng bị ướt không ít.
Vân Thư khom lưng dọn dẹp mấy dụng cụ dưới đất, Kẹo Lạc cọ cọ cái đầu của nó vào mặt nàng, lông nó vừa được sấy, mang theo một cảm giác rất ấm áp, rất thoải mái.
"Nóng quá." Vân Thư đẩy nhẹ đầu nó, "Được rồi, em tự vào phòng chơi trước đi, chị cũng phải đi tắm cái đã."
Vân Thư tắm rửa sạch sẽ, mặc bộ quần áo ngủ rộng rãi thoải mái tiến vào phòng ngủ, Kẹo Lạc dùng chân bật điều hòa một cái, nhiệt độ trong phòng lập tức giảm xuống.
Chó không thể tắm quá thường xuyên, lúc trước cô tắm cho nó rất nhiều, ngược lại phản tác dụng làm cho nó bị bệnh ngoài da, mắc bệnh rụng lông trầm trọng, nên giờ mỗi tuần cô chỉ có thể tắm cho nó 1 lần.
Ngày thường khi Kẹo Lạc chưa được tắm rửa, nó thường ngủ ở chiếc chuồng cạnh giường cô, nhưng mỗi lần tắm rửa sạch sẽ, nó sẽ nhảy luôn lên giường đòi ngủ cùng với Vân Thư, đuổi thế nào cũng không chịu đi.
Vân Thư chui vào trong chăn, Kẹo Lạc cũng chui vào cùng, cọ cọ bên người cô, làm cô có chút nóng nực.
Cô cầm lấy điều khiển chỉnh thấp đi mấy độ, bên trong có cơ thể ấm áp của Kẹo Lạc, cái bụng nhỏ của nó áp vào mu bàn chân cô, quả thực vô cùng hạnh phúc.
Dù có chếch choáng say, nhưng cô lại không buồn ngủ lắm.
Lời Lý Úy nói lúc tiễn cô dưới lầu vẫn văng văng bên tai: "Nhóc con, việc cứ dậm chân tại chỗ thực chất chính là bước lùi lại."
"Kẹo Lạc—-" Vân Thư ôm nó, vùi đầu mình vào lớp lông của nó mà cọ cọ, bộ lông của nó lại trở nên rối tung, "Nếu chị có thể như em thì tốt quá, mỗi ngày đều ăn rồi lại ngủ, chẳng phải lo lắng điều gì."
Hôm nay anh gặp mặt Vân Thư, sau đó lại quay về công ty xử lí công việc, tới tận khuya mới trở về nhà.
Ra mở cửa, kì thực cũng không còn quá kì lạ nữa, cái vị luôn không mời mà đến, đại khái cũng chỉ có tên hàng xóm kiêm học sinh, Lục Dữ thôi.
Lục Dữ không khách khí vào nhà, nhảy lên sopha, "Hôm nay chuyện thế nào rồi?"
Nhà ông nội cậu ấy và ông nội anh đối diện nhau, Lục Dữ nhỏ hơn anh 4 tuổi, hai người từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau nên đối với hôn sự này cậu cũng biết tới 80%.
"Thành rồi." Chương Tư Niên cởi cà vạt, cất vào chỗ thường cất trong tủ.
Tâm tính hóng chuyện bát quái của Lục Dữ không được thỏa mãn, tiếp tục hỏi han:" Chậc chậc, đối với nữ cường của chốn thương trường, ý kiến của anh thế này? Em cứ tưởng anh sẽ đánh giá rất cao cô ấy, hai người nói chuyện với nhau có khi diễn lại thành thật."
"Không phải, là em gái cô ấy, Vân Thư."
"Anh nói ai cơ?" Lục Dữ đang ngồi trên sopha bỗng nhảy dựng lên.
"Vân Thư."
"f*ck!" Lục Dữ bùng nổ. "Là Vân Thư? Sao anh không nói với em sớm chứ, nếu không em đã lén đi theo hóng chuyện rồi."
"Em biết cô ấy?" Chương Tư Niên có chút nghi hoặc.
"Đù, anh lại còn không biết cơ đấy." Lục Dữ lục điện thoại di động trong túi, phát hiện là không mang theo, "Cô ấy chính là bá chủ Weibo đó nha, hay tổ chức mấy talk show. Khi em rỗi rãi không đóng phim thường xem chương trình của cô ấy, siêu hài, có một kì làm để cười nhạo đám phú nhị đại, quả thực rất tuyệt hahaha."
"Anh đưa điện thoại đây, em tìm cho anh xem."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!