*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bay từ Thượng Hải đến Côn Minh mất tầm hai tiếng.
Cố Tiêu dẫn theo một nhóm sinh viên, phần lớn là sinh viên năm nhất năm hai vô cùng sôi nổi náo nhiệt.
Thành phố S chỉ có khoảng bảy, tám trường đại học, Vân Thư đến trước giờ checkin, đã thế còn trốn trong một góc nên người chú ý đến cô không nhiều. Lúc này, cô vừa lên máy bay, bỗng có người nhận ra Vân Thư, sẵn máy bay chưa xuất phát nên mọi người bu đen bu đỏ xin kí tên, chụp hình.
Trái tim Vân Thư rối bời/ xoắn xuýt nhưng cô cố nặn một khuôn mặt tươi cười, cùng một tốp mấy cô gái ùa đến chụp liên hồi.
May mắn thay đến giờ máy bay cất cánh, tiếp viên hàng không thúc giục thì đám người cũng giải tán.
Cố Tiêu ngồi xuống cạnh Vân Thư, thắt dây an toàn. Nước da ngăm rám nắng, từ trên xuống dưới Cố Tiêu không mặc bất kì nhãn hiệu nào trên 1000 NDT (~ 3 triệu 6), một người ăn chơi trác tác hai năm gần đây đã rửa tay gác kiếm: "Tâm trạng cậu không tốt à?".
Vân Thư quay sang, nhìn đô thị phồn hoa dần thu nhỏ, cuối cùng khuất dạng dưới tầng mây cao.
"Không có gì" – Vân Thư rầu rĩ.
Máy bay vừa rời khỏi mặt đất, cô bắt đầu hoài nghi liệu mình đã đưa ra quyết định sai lầm không.
Nếu Vân Thư không phá vỡ mối quan hệ hợp tác, có lẽ còn một thời gian yên bình ở bên Chương Tư Niên. Cho dù một, hai ngày cũng được.
—— Đúng là khi yêu là luôn sợ được sợ mất.
"Chậc chậc… Cậu tin tôi đi. Không xảy ra chuyện gì đâu, nếu chưa kịp mang hành lý thì cứ tay không đến Vân Nam với tôi".
Vân Thư dửng dưng lườm Cố Tiêu, không muốn nói nhiều, xin tiếp viên một chiếc chăn nhỏ rồi cuộn thành một trái bóng nhỏ.
Trái tim Vân Thư rối loạn, cánh mũi chua xót, cô tê dại nhìn chằm chằm điện thoại không có tín hiệu tắt ngúm.
Xuống máy bay sẽ nhận được câu trả lời gì đây.
Trong đầu Vân Thư hình dung 7749 cảnh Chương Tư Niên ly hôn mình, mắt và mũi cô cay xè. Cô hoảng loạn nhắm mắt, nghiêng đầu sang một bên, kìm nén dòng nước mắt chực trào.
Mắt Vân Thư nheo nheo, mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.
Trong lòng đầy rẫy những lo toan băn khoăn, đương nhiên ngủ không yên, máy bay lắc lư hạ cánh, Vân Thư choàng tỉnh.
Sân bay Vân Nam ngày một gần, áp suất không khí ép Vân Thư hơi đau tai, cộng thêm cơn đau đầu như mưa sương vùi dập cây bắp cải nhỏ ướt đẫm, trong lòng tràn đầy tủi thân.
Vân Thư bước xuống, tâm trạng bối rối chưa thể tháo gỡ, dẫn theo mấy chục sinh viên ham vui cũng không phải dễ. Cố Tiêu không mọc ba đầu sáu tay được, Vân Thư không còn cách nào ngoài hệ thống đội ngũ, kiểm kê số người.
Giải quyết xong vấn đề điểm danh, ngồi lên xe buýt, cô mới căng thẳng khởi động điện thoại.
Màn hình điện thoại bừng sáng, logo China Mobile[1] xuất hiện, Vân Thư sợ hãi nhắm tịt mắt. Đấu tranh vài giây, Vân Thư gom nhặt đủ dũng khí để ti hí mắt, tay chạm vào mục SMS, chuẩn bị đọc tin nhắn trả lời.
[1]Danh mục tin nhắn hiện ra, ấy mà không ngờ Chương Tư Niên chưa hồi âm.
Quay về màn hình chính, mục cuộc gọi hiện con số 10 đỏ chói. Mười cuộc gọi nhỡ liên tiếp đều của Chương Tư Niên, từng cuộc cách nhau đều đặn 10 phút. Cuộc gọi cuối cùng cách đây 1 tiếng trước.
Chuyện này là sao?.
Ngón tay Vân Thư run rẩy bấm gọi lại.
Bên tai vang lên giọng nữ máy móc: "Thuê bao quý khách vừa gọi tạm không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau….".
Một thau nước lạnh dội thấu tâm can Vân Thư, hoặc không phải nước, mà là đá tảng.
—— Chương Tư Niên đã chán ghét đến mức không muốn quan tâm cô nữa sao?.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!