Ông nội Chương đột ngột ra đi.
Dù sau ngày hôm đó đã chuẩn bị tâm lý nhưng sau khi Vân Thư nhận được cuộc gọi từ Chương Tư Niên, anh bảo cô thay quần áo trắng đơn giản, một lúc sau sẽ người đến đón cô, Vân Thư vẫn làm đổ cốc nước cầm trên tay.
Ngay cả sau khi nhớ lại, Vân Thư vẫn cảm giác như run rẩy.
Cha mẹ Chương Tư Niên đang dạy học ở nước ngoài, vé máy bay về nước vào tuần sau đã được đặt trước, nhưng họ thậm chí còn không được gặp ông cụ lần cuối chỉ có thể vội vàng đổi vé và trở về trước khi an táng.
Tang lễ do Chương Tư Niên chủ trì, ông cụ đã lớn tuổi, qua đời vì tuổi già bình thường. Theo lời xưa, đó là một đám tang tự nhiên, và ông nội Chương đã phân phó trước khi chết, mọi thứ nên được làm đơn giản.
Hội trường để linh cữu phủ đầy hoa cúc trắng, người ra vào xen lẫn tiếng than khóc. Hai bên là vòng hoa trắng do học sinh và giáo viên gửi đến, xếp cẩn thận, nhiều đến mức phải để hai hàng.
Cô kìm chế lại vì đã khóc quá nhiều lần, hốc mắt đã nóng ran, có lẽ là vì khóc nên sưng hết cả lên.
Khuôn mặt của Chương Tư Niên cũng hơi tái lại. Vân Thư chỉ thấy anh lau nước mắt trên khóe mắt khi anh đắp khăn liệm cho ông nội, còn những lúc khác, khuôn mặt anh đều lạnh lùng.
Vân Thư mặc đồ tang lễ, thắt dây thừng ngang hông, đứng ở cửa ra vào vào của hội trường để linh cữu, đưa một đóa hoa cúc cho người đến chia buồn.
Anh mặc một bộ đồ tây màu đen, với một sợi gai ở hàng cúc, lưng thẳng tắp, miệng mím lại, khuôn mặt xanh xao hốc mắt có chút đỏ.
Vân Thư nhẹ nhàng cầm tay anh.
Bên ngoài nắng chói chang, điều hòa trong nhà tang lễ mở lạnh buốt, thậm chí chạm tới đầu ngón tay của Chương Tử Niên có thể cảm thấy sự lạnh giá.
Tay kia của cô cũng nắm lấy, cả hai đều mềm và nhỏ, ôm lấy lòng bàn tay của Chương Tư Niên.
Chương Tư Niên cúi đầu nhìn cô, Vân Thư đang làm ấm tay anh với vẻ mặt rất tập trung, cũng không biết cô lấy bộ tóc giả màu đen ở đâu, mái tóc đen dài dính vào một bên má càng làm nổi bật lên khuôn mặt trắng của cô. Đuôi mắt có chút đỏ, hẳn là mới vừa khóc xong, nhu thuận làm cho người ta có chút thương tiếc.
Vẻ mặt của anh trầm mặc một lát, khẽ thở dài, ôm Vân Thư vào trong lòng. Chóp mũi lưu luyến mùi thơm ngọt ngào thoang thoảng trên người cô, sau đó nhanh chóng buông lỏng ra. Anh lại trở về dáng vẻ lưng thẳng tắp, bộ dạng tự kiềm chế bình tĩnh.
Sau đó, có một nhóm lớn người tới cửa, đó là chủ tịch và giáo sư của trường đại học T nơi ông nội Chương làm việc. Chương Tư Niên lịch sự chào một nhóm người và giới thiệu họ vào hội trường.
Cha mẹ Chương đến thì lúc đó cũng đã khuya, khách khứa cũng ra về hết, một mình Chương Tu Niên đứng ở hội trường. Hai người vội vàng chào hỏi cô, rồi đi thẳng vào hội trường.
Trong ba ngày, Chương Tư Niên ở lại canh ba đêm với đôi mắt đỏ ngầu. Vào ngày chôn cất, đúng lúc cơn bão đổ bộ vào thành phố S, dọc đường có mưa rào và gió.
Với tư cách là cháu trai cả, Chương Tư Niên đi đầu trong tay cầm linh cữu, lưng thẳng, vẻ mặt nghiêm túc, trên mặt không có vết máu.
Mãi cho đến khi đám tang kết thúc, cô mới nói chuyện được với cha mẹ Chương, người mà cô chưa từng gặp mặt.
Dáng người Chương Tư Niên giống bố và các nét trên khuôn mặt giống mẹ hơn. Cả hai vợ chồng đều là những học giả yêu sách.
Chương Tư Niên trở vào nhà, thay bộ quần áo ướt sũng, Vân Thư ngồi với hai người trong phòng khách. Đây là cảnh tượng lần đầu tiên gặp mặt, sau khi rót trà cho hai người, cô có chút lúng túng không dám nói gì.
"Con là Tiểu Thư phải không." – Mẹ Chương lên tiếng trước, phá vỡ sự im lặng.
"Vâng ạ."
"Tư Niên đã kể cho chúng ta nghe về chuyện của con và nó. Thực sự phiền tới con nhiều rồi, cảm ơn con vì đã giúp đỡ chăm sóc ông cụ lâu như vậy."
Vân Thư mở miệng, do dự một lúc: "Dạ không, … không phiền phức chút nào hết ạ, ông nội Chương rất tốt."
Mẹ Chương vỗ vỗ tay của cô: "Quả nhiên, như Tư Niên nói, đúng là một đứa trẻ tốt bụng. Nó vì để dỗ dành ông cụ à thật sự lấy giấy đăng ký kết hôn. Tuy rằng cháu đồng ý, nhưng chuyện này, suy cho cùng thì cũng đã thiệt thòi cho cháu rồi. Sau khi ly hôn, gia đình chúng ta chắc chắn sẽ bồi thường cho cháu. "
Mẹ Chương: "Con luôn đưa ra quyết định của riêng mình, vì vậy cha con và mẹ cũng sẽ không nói gì nhiều."
Khi Vân Thư nghe thấy từ "ly hôn", bàn tay cầm tách trà của cô run lên.
Nghe câu trả lời thuyết phục của Chương Tư Niên, trong lòng càng trở nên bối rối hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!