"Kẹo Lạc… em nói xem… thầy Chương… anh ấy có hay không một chút… thích chị… nha."
Khi nghe thấy câu nói mơ hồ này, Chương Tư Niên nhất thời nghĩ mình bị áo giác, bàn tay đang v**t v* mái tóc củaVân Thư trong phút chốc trở nên cứng ngắc. Đầu ngón tay như bị điện giật, nhanh chóng thu lại.
Dưới ngọn đèn đầu giường ấm áp, Chương TưNiên trầm mặc nhìn Vân Thư hồi lâu.
Muốn hình dung được cảm giác của anh vào lúc này như thế nào?
Anh thật ra không phải là một người lãng mạn, cũng không nghĩ ra được nhiều lời nói văn vẻ thơ mộng. Chỉ cảmgiác ở n** m*m m** nhất chính là trái tim mình như có một dòng nước ấm chảy vào, như một làn gió xuân ấm áp lướt qua nhè nhẹ, nụ hoa vừa mới chớm nở trên cành liền trong nháy mắt nởr ộ, trên cành bỗng chốc nở đầy hoa.
Anh từ trước đến nay luôn bình tĩnh và biết kiềm chế, giờ phút này tâm trạng rất tốt nhịn không được nở một nụ cười, khóe miệng cong cong lên cũng không thể kìm nén xuống được.
Vân Thư hồn nhiên vẫn chưa nhận ra, bởi vì say rượu nên sắc mặt càngt hêm có chút hồng nhè nhẹ, đôi môi hồng nhạt mơ màng nói mớ vài câu, câu đầu không liên quan câu sau.
Giọng điệu nhẹ nhàng, như một chiếc lông vũ cào nhẹ lòng ngực anh, vừa mềm vừa ngứa.
Trên môi còn có chút nước trơn bóng, mở khép vài lần, dưới ánh đèn mờ ảo, Chương Tư Niên lúc này cơ hồ là một người không thể kháng cự sự quyến rũ.
Anh không kiểm soát được cúi người xuống, chóp mũi của hai người sắp chạm vào nhau.
Anh gần như là chạm vào môi Vân Thư, nhưng động tác của anh đột nhiên dừng lại.
Ban đầu khi anh nghe được lời nói thân mật trong lúc mớ của Vân Thư anh nghĩ đến câu nói phổ biến "khi say rượu thì những lời nói đều là sự thật", anh quả thật là vui mừng như điên, hận không thể lập tức hôn cho cô tỉnh dậy, đem tình cảm của bản thân đang chan chứa trong lòng thổ lộ hết cho cô nghe.
Nhưng sau đó thì sao?
Anh cũng gần ba mươi tuổi rồi, cũng đã từng trải qua một đoạn tình cảm, cũng không phải là một chàng trai bốc đồng lúc trước.
Kỳ thật vẫn còn rất nhiều chi tiết nhỏ trong sinh hoạt, ví dụ như thói quen cuộn tròn khi ngủ, đều có thể nhìn ra được, Vân Thư thiếu cảm giác an toàn. Trong quá trình lớn lên Vân Thư thiếu vắng vai trò của "người cha", đối với một người đàn ông nam tính lớn tuổi, lại càng dễ nảy sinh ra tính ỷ lại. Hai người nhất trí ở chung một mái nhà, ngày đêm ở chung, anh quan tâm nhiều hơn, Vân Thư bởi vậy mà nảy sinh tình cảm cũng không có gì là lạ.
Tình cảm tuổi trẻ bao giờ cũng rực rỡ như pháo hoa giữa bầu trời đêm, rầm rầm rộ rộ, nhưng sự nhiệt tình qua đi, tình cảm mãnh liệt cũng biến mất, phần lớn đều là một kết thúc qua loa.
Anh không phải là người thú vị, Vân Thư tính cách hoạt bát như vậy nên tình cảm rung động một lúc rồi lại qua đi, liệu có như vậy hay không? Sẽ chán ghét sự cứng nhắc của bản thân, chán ghét bản thân quản thúc cô quá nhiều.
Anh không nghi ngờ sự chân thành của Vân Thư đối với chính mình trong giờ phút này. Chẳng qua là tuổi tác và tính cách của hai người có sự chênh lệch, đã mang đến quá nhiều bất ổn cho mối quan hệ vốn không theo quy trình bình thường của tình yêu này.
Anh hơn Vân Thư tám tuổi, cô trẻ tuổi lại đơn thuần, anh tự nhiên vì cô mà lo lắng nhiều một chút.
Anh có thói quen chuẩn bị cho trường hợp xấy nhất, nếu bây giờ ở bên nhau, đương nhiên sẽ nồng nàn tình cảm. Nhưng nếu sau khi giai đoạn tình yêu cuồng nhiệt đó qua đi thì sao? Tính cách của hai người có sự khác biệt lớn, sẽ gặp biết bao nhiêu là mâu thuẫn? Kết thúc mối quan hệ vẫn còn đang khá tốt, nếu như hai người vẫn chưa kết thúc chuyện đính hôn này, quan hệ của hai người có thể rơi vào hoàn cảnh lúng túng. Anh trưởng thành hơn chút í nên còn có thể lý trí xử lý, Vân Thư thì khác.
Nếu thật sự có tình huống xấu nhất xảy ra, Vân Thư chắc chắn sẽ bị tổn thương khi trải qua đoạn tình cảm xúc động này.
Anh không nỡ để Vân Thư tủi thân, muốn b*p ch*t hết tất cả những nhân tố còn trong trứng có thể gặp phải ở Thượng Hải. Bản thân nhẫn nại, kìm chế một chút, ngược lại cũng không có vấn đề gì.
Ở chung với nhau lâu hơn nữa đi.
Khi anh yêu có nghĩa là anh sẽ không chùn bước, kế hoạch bên ngoài thậm chí cũng đã xong rồi, thời gian và địa tổ chức hôn lễ sẽ bổ sung sau khi Vân Thư tốt nghiệp. Thời gian để sinh đứa con đầu lòng, vấn đề giáo dục cho đứa bé trong tương lai cũng vậy. Nhưng Vân Thư nhỏ hơn anh rất nhiều, anh vẫn phải cho cô một con đường lui.
Mài giũa nhiều một chút, dù cho có vấp ngã cũng không thành vấn đề. Chỉ cần không vi phạm một số nguyên tắc cơ bản, anh sẽ cố gắng chiều theo ý của Vân Thư, sau đó xử lý từng chút từng chút vấn đề giữa hai người, giải quyết ổn thỏa, rành mạch rõ ràng.
…
Anh đã ở đây suy nghĩ rất nhiều, Vân Thư thì ngược lại, cô vẫn còn đang ngủ say chưa nhận ra điều gì. Lúc này Vân Thư đang dùng cánh tay anh để làm gối, ôm vào trong lòng, thỉnh thoảng cọ mặt lên đấy một hai cái.
Dù sao nhận lại được lời tỏ tình ngoài ý muốn của người mình yêu vẫn là một chuyện vui vẻ.
"Em nha."
Uống rượu say vào là có thể đâm vào tận sâu trong trái tim anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!