Vân Thư xoay mũ, nghiêng đầu, quẹt thẻ học viên vào máy in điểm tự động trước sân trường để lấy bảng điểm.
Thành tích thi lại kinh tế lượng của Vân Thư hôm qua đã được công bố, và đúng như dự đoán của Chương Tư Niên, 83 điểm. Đối với học bá mà nói điểm số này chỉ là bình thường, nhưng đối với Vân Thư thì đây đã được coi là rất cao rồi.
Hiện tại cô đã hoàn thành xong tất cả các khóa học, cũng lấy được văn bằng hai rồi, chỉ còn một bài luận văn tốt nghiệp nữa thôi, nếu bảo vệ thành công luận án tốt nghiệp này thì chắc chắn sẽ lấy được bằng luôn. Cô học lại một năm nên không thể tham gia kỳ bảo vệ luận án năm nay, chỉ có thể đợi sang năm thi lại, lại còn cùng với kỳ thi lấy bằng chuyên ngành chính nữa chứ.
Mặc dù luận văn luôn là vấn đề khiến cô đau đầu nhưng đó là vấn đề của năm tới.
Vân Thư, với tâm trạng thoải mái, tâm tình nhẹ nhõm vừa đi vừa khẽ ngâm nga một bài hát rồi in phiếu điểm ra. Với phiếu điểm và văn bằng hai trong tay, đợi lát nữa cô sẽ chụp lại gửi cho Vân Lam.
Vân Lam là người hiểu rõ cô nhất, biết rằng sau khi cô lên đại học, ỷ vào không có người quản thúc, cô nhất định sẽ buông thả bản thân, học tập không chăm chỉ. Vì vậy Vân Thư được yêu cầu sau mỗi học kì đều phải gửi cho mình bảng điểm các môn, Vân Lam sẽ căn cứ vào đó mà điều chỉnh tiền tiêu vặt cho cô.
Vân Lam thưởng phạt rõ ràng. Ở đại học C, tích điểm tối thiểu để lấy học vị là 1.8, nếu Vân Thư đạt được 1.8 thì sẽ có thưởng, nhưng nếu thấp hơn 1.8 thì học kỳ sau sẽ bị trừ phí sinh hoạt.
Vì lý do này nên mỗi lần gần đến kỳ thi Vân Thư đều khêu đèn đánh đêm, điên cuồng ôn tập, quầng thâm trên mắt vô cùng rõ ràng, những lúc như thế đều bị Lý Úy cười bảo là mắt gấu trúc. Nhưng sau cùng cô cũng có thể vượt qua ngưỡng tiêu chuẩn của Vân Lam với tích điểm khoảng từ 1.9 – 2.1.
Hai mắt Vân Thư bật sáng như đèn pha ô tô, học kỳ này nhờ có Chương Tư Niên kèm cặp giám sát nên cô đã xác lập một kỷ lục mới, 2.2! Có thưởng rồi!!!
Vân Thư cất bảng điểm vào túi văn kiện, đắc ý rung đùi trở về.
Kỳ thi văn bằng hai kết thúc khá muộn. Khi kỳ thi kết thúc là lúc kỳ nghỉ hè tươi đẹp chính thức bắt đầu.
Vừa về đến nhà cô liền đụng phải Chương Tư Niên từ thư phòng ra lấy nước.
Vân Thư vội vã giấu túi văn kiện ra sau lưng.
"Phiếu điểm?" Chương Tư Niên hỏi
"Ừ." Vân Thư trầm giọng nói.
"Thi thế nào?" Chương Tư Niên mỉm cười hỏi.
Vân Thư tự biết không thể giấu được, cô nắm chặt hai tay sau lưng, rụt rè nói: "Còn… còn tạm được."
"Đưa tôi xem một chút."
"Thi không tốt… Đừng xem."
Cô vẫn hy vọng có thể duy trì hình tượng tốt trước mặt Chương Tư Niên, nhưng học kỳ này tích điểm 2.2, điểm trung bình là 2.08, thật sự không thể nào đưa anh xem được.
Mới vừa rồi cô còn đắc ý vì lập được một kỷ lục mới, vậy mà trong nháy mắt đã như quả bóng xì hơi.
Nhắc tới bài luận văn chó má của mình năm đó, Vân Thư càng cảm thấy xấu hổ hơn. Biết không thể trốn thoát, cô đỏ mặt, chậm chạp lấy phiếu điểm từ trong túi văn kiện ra, đưa cho Chương Tư Niên.
"Tốt hơn tôi mong đợi đấy…"
"Cái gì?" Vân Thư ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn anh.
"Tôi nhớ đại học C để có được văn bằng yêu cầu tích điểm là 1.8." Ngón tay Chương Tư Niên chỉ chỉ vào điểm số trên tờ giấy mỏng, "Đều qua đầu 2, ít nhất tôi không lo lắng em không nhận được văn bằng."
"Còn tốt hơn 1.8. Nếu để nhân viên của tôi biết bà xã tôi ngay cả văn bằng đều không lấy được, nhất định sẽ bị bọn họ cười sau lưng thật lâu."
Cân nhắc đến sự phát triển lâu dài của đứa trẻ, tương lại con của hai người nhất định phải để anh dạy.
Vân Thư cứng nhắc gật đầu, nhìn theo bóng lưng Chương Tư Niên rời đi, ba chữ "bà xã tôi" cứ quanh đi quẩn lại xoay vòng vòng trong đầu cô.
Thanh âm của Chương Tư Niên rất êm tai, lúc nói hai chữ "bà xã" giọng có hơi trầm xuống, mang theo mấy phần từ tính lại quyến rũ. Cô cảm thấy mình sắp không xong rồi.
Aaaa. Cô vội vàng đẩy cửa phòng ngủ mình ra, cả người lăn nhào vào giường, vô cùng kích động lăn qua lăn lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!