Chương 33: (Vô Đề)

Ngày hôm sau, cả hai cùng đến nhà ông nội Chương.

Chương Tư Niên tối ngày công việc nên cứ cách hai tuần về thăm nhà một lần. Vân Thư không bận như Chương Tư Niên, với lại từ nhà đến chỗ ông bà nội không xa, bình thường cũng hay đến ngồi chơi với hai người, số lần đi thăm còn nhiều hơn cả Chương Tư Niên.

Hai người đã tới đây nhiều lần, Vân Thư sớm đã không còn cảm giác ngượng ngừng hay lúng túng gì, mỗi lần tới đều rất vui vẻ, bầu không khí giữa hai người không khác gì một đôi vợ chồng trẻ đích thực hết.

Điều này khiến cho Vân Thư rất là căng thẳng.

Mà bên cạnh cô, vẻ mặt Chương Tư Niên lại vô cùng tự nhiên, giống như đây là một chuyện hiển nhiên, bình thường vậy.

"Có chuyện gì sao?" Chương Tư Niên cảm nhận được ánh mắt của cô, quay đầu nhìn sang. Tay bỗng dưng nắm chặt hơn.

Bàn tay Chương Tư Niên thô ráp lại ấm áp, ngón tay mảnh khảnh, thon dài. Còn cô dáng dấp nhỏ nhắn xinh xinh thì bàn tay đương nhiên cũng nho nhỏ thon thả. Vì thế khi Chương Tư Niên cầm tay cô, bàn tay ấm nóng của anh bao trọn lấy bàn tay cô.

Mấy lần trước khi hai người đến, lúc đó cô chưa có tình cảm với anh, thời điểm anh nắm tay cô cũng chỉ là do bắt buộc mà thôi, giống như đi làm nhiệm vụ ý, không hề có bất cứ ý nghĩ gì hết.

Nhưng giờ phút này hai người nắm tay nhau, nhiệt độ trên người Chương Tư Niên không ngừng truyền đến lòng bàn tay cô.

Bên ngoài sân, những khóm trúc đào cành lá xum xuê với sắc trắng trong trẻo của những chùm hoa nở khắp thân cành khẳng khiu. Làn gió thổi lướt qua, những cánh hoa nhỏ nhắn xinh xắn rụng lả tả.

"Không có gì." Vân Thư cúi đầu xuống, dùng tay phải vuốt vuốt tóc mái ra sau tai.

Đầu ngón tay cô sờ nhẹ vành tai của mình, sắp nóng đền cháy rồi.

"Là tiểu Thư đến à?" Trong phòng truyền đến âm thanh của bà nội Chương.

"Vâng…. Là cháu đây." Giọng Vân Thư giòn tan.

Nói rồi cô lôi kéo Chương Tư Niên nhanh bước vào trong.

Vừa vào cười, Vân Thư liên không người ríu ra ríu rít gọi ông nội, bà nội. Cô hết xỏ kim cho bà nội lại chạy sang phòng bên rót một tách trà cho ông nội, căn phòng lạnh lẽo trước đây lập tức trở nên náo nhiệt.

Ông cụ một đời say mê học thuật, sau khi về hưu vẫn như cũ đi dạy ở trường học cho đến khi thân thể không chống đỡ được nữa mới lui xuống. Dù vậy ông vẫn luôn chú ý đến những tin tức học thuật mới nhất, trong nhà thỉnh thoảng có học sinh cầm luận văn tới nhà xin chỉ giáo.

Đọc gần đến phần cuối, ngoài sân truyền đến tiếng cười giòn tan của Vân Thư và bà nội.

Bà có trồng một ít rau quả trong sân, mùa hè năm nay kết trái không ít. Vân Thư đội một chiếc mũ trắng che nắng, trong ngực ôm một quả bí lớn, mặt mày hớn hở không biết đang nói cái gì. Cũng không biết đến cùng cô nói cái gì mà chọc cười bà nội vui vẻ như vậy.

Khi Vân Thư cười lên lộ ra tám cái răng nhỏ trắng muốt, đôi mắt híp lại, so với ánh nắng còn rực rỡ hơn. Khóe miệng Chương Tư Niên khẽ nhếch lên một chút.

"Mỗi lần tiểu Thư đến là căn nhà này lại tràn ngập tiếng cười, náo nhiệt không thôi." Ông nội Chương cảm khái nói.

"Cháu với tiểu Thư dạo này thế nào?" Ông nội Chương chậm rãi nói, dưới ánh nắng ấm áo, làn da của ông nhợt nhạt, suy yếu.

"Rất tốt ạ." Đôi mắt Chương Tư Niên chuyển động theo bóng dáng của Vân Thư, giọng nói ôn hòa, dịu dàng hiếm có.

"Tốt quá." Ông nội Chương vỗ vỗ mu bàn tay anh. "Ta luôn lo lắng về cuộc hôn nhân của cháu, dù sao hồi đó cũng là do ta miễn cưỡng cháu, làm cháu từ đầu cũng có thành kiến với tiểu Thư."

"Sao lại thế được…" Chương Tư Niên đỡ ông ngồi xuống, rót cho ông một chén nước, "Cháu rất thích cô ấy."

"Tiểu Thư là một cô gái tốt, cháu đừng bao giờ làm nó thất vọng."

"Hôn nhân chắc chắn sẽ có những va chạm và thời gian để thấu hiểu đối phương. Hai người các cháu tính cách lại không tương đồng nên sẽ mất rất nhiều thời gian."

Ông nội Chương nói đứt quãng. Nói xong một câu đều phải ôm ngực lấy hơi.

"Ta với bà cháu đã ở bên nhau hơn năm mươi năm. Lúc ban đầu, bà ấy là một cô gái tài sắc vẹn toàn khoa Văn, còn ta chỉ một tên đầu gỗ trong đầu chỉ toàn các công thức tính toán, nửa điểm phong tình cũng không hiểu. Hai người chúng ta ở bên nhau đều bị người bên ngoài lời ra tiếng vào nói cái gì mà không xứng, cái gì mà sẽ sớm chia tay. Trắc trở là thế nhưng chúng ra đã sống bên nhau hơn nửa đời người, ta cũng không có lời khuyên gì cho cháu cả, tất cả đều là từng chút từng chút dừng thời gian và sự thấu hiểu hòa nhập vào cuộc sống của đối phương."

"Nếu có vấn đề gì xảy ra, trước hết phải bình tĩnh, tỉnh táo thì mới có thể giải quyết vấn đề. Ở thế hệ chúng ra, khi đồ vật hỏng thì điều đầu tiên nghĩ đến là đem đi sửa, còn mấy đứa hậu bối các cháu luôn nghĩ đến thay cái mới. Những cái đó thì ta không can thiệp vào, nhưng đối với tình cảm, nhất định không thể như vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!