Chương 32: (Vô Đề)

Là một học tra 60 điểm, cuối kỳ nào Vân Thư cũng đều rơi vào tình trạng gà bay chó sủa. Lần này cũng không ngoại lệ.

Mấy ngày trước tốn không ít thời gian dành để ghi hình chương trình, sau khi bận rộn một hồi mới nhớ ra mình còn ba bài luận và một buổi kiểm tra cuối kì vào tuần sau.

Trong học kỳ này, cô không hứng thú nhiều với các lớp học, đến lớp cũng không chú ý lắng nghe. Đến gần cuối kì, người khác thì ôn tập bổ sung kiến thức còn thiếu, riêng cô thì cứ như tấm chiếu mới.

Tuy nhiên, chuyên ngành xã hội học của Đại học C nổi tiếng khắp cả nước, không khó để vượt qua bài kiểm tra hỗn hợp. Vấn đề đau đầu nhất bây giờ là bài luận văn kình tế lượng mà Chương Tư Niên giao cho trong thời hạn hai tháng sắp đến. Ngày mai cô còn phải đi thăm ông nội Chương, thời gian còn lại vô cùng ít ỏi làm Vân Thư cảm thấy mình sắp thi triển vận tốc sinh tử.

Sáng sớm hôm sau, cô ôm một chồng sách lớn nhỏ đến thư phòng của Chương Tư Niên.

"Ừm."

Cô bực bội phiền chán không thôi, đang muốn lấy đầu đập đất thì đột nhiên nghĩ ra.

Cái này cũng được tính là hai người ở cùng với nhau.

Vân Thư nện một phát vào đầu mình — viết luận văn xong đi rồi nghĩ gì thì nghĩ.

Vân Thư ngẩng đầu lên khỏi màn hình chi chít dãy số và ký tự, trong lúc đang xoay uốn éo cột sống cổ cứng nhắc vô tình bắt gặp cảnh anh đang mỉm cười nhìn chằm chằm vào Laptop.

Nụ cười như miếng ngọc ấm áp, phong độ ngời ngời.

Vân Thư ngơ người ra, ánh mắt sững sờ, ngón tay vẫn đang đánh kết quả phân tích phản ứng xung động vô thức gõ một chuỗi ký tự.

Chương Tư Niên ngẩng đầu phát hiện Vân Thư đang nhìn chằm chằm mình, sau khi bị anh nhìn thấy thì nhanh chóng cúi xuống, chôn ở phía sau màn hình máy tính, có chút buồn cười, đứng dậy đi về phía cô: "Có chuyện gì sao?" Ngữ điệu nhu hòa, giống như gió xuân thổi vào mặt

Miệng Vân Thư giống như bị vuốt mèo lặng lẽ cào một cái. Nuốt một ngụm nước miếng, cúi đầu thấy bản thân vô thức đánh đầy màn hình tên Chương Tư Niên, ngón tay vội vàng nhấn Delete xóa.

Tuy nhiên do lúc ấn xóa quá bối rối không cẩn thận đã lỡ tay xóa đi đoạn văn bản thật dài mà cô vất vả mãi mới viết xong.

Cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ngồi đó với những ngón tay cứng đờ, mặt đối mặt với màn hình trống rỗng.  

Trên tờ giấy nháp viết chi chít nào là ma trận, nào là các ký tự lộn xộn không đếm xuể.

Chương Tư Niên giơ ngón tay lên, khóe miệng mỉm cười, nhẹ nhàng cốc vào trán cô hai cái, giọng điệu chỉ hận rèn sắt không thành thép, lại ẩn giấu mấy phần cưng chiều: "Suốt ngày trong đầu không biết chỉ nghĩ cái gì?"

Anh đứng trước bàn làm việc của cô, ánh nắng ban trưa chiếu vào gần như bao phủ toàn bộ cơ thể anh, chói mắt đến lạ thường. Vân Thư ngơ ngác ôm trán nhìn anh.

Nụ cười nơi khóe miệng dịu dàng đến mức Vân Thư cảm thấy tim mình muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mở miệng nói.

"Nghĩ đến anh….." miệng cô vô thức bật ra.

Khi lời nói đến môi, cô nắm chặt tay, nuốt nước bọt, có chút lúng túng sờ lên chóp mũi của mình.

Nhìn thấy vẻ mặt rối rắm của cô, Chương Tư Niên cũng không làm khó nữa, xoay người đối mặt với giá sách, đầu ngón tay lướt qua những cuốn sách, sau đó rút ra một tập san rất mỏng, lật một trang trong đó rồi đưa cho Vân Thư.

"Em đang sử dụng mô hình VAR đúng không?"

Vân Thư lấy lại tinh thần, vội vàng gật đầu.

"Phân tích dữ liệu cùng dàn ý và ý tưởng dựa trên bản số liệu này mà viết, kết quả phân tích đổi thành chính em."

Vân Thư tiếp tục gật đầu lia lịa như gà môt thóc.

"Bài tập này trước năm giờ chiều này nhất định phải viết xong, buổi tối tôi sẽ dạy em viết một bài phê bình văn học và phân tích lý luận." Chương Tư Niên trầm mặc suy nghĩ mấy giây liền nghĩ ra một hình phạt, "Nếu trễ một giờ thì số lượng kem tuần này ăn giảm đi một hộp."

Mấy ngày nay Vân Thư ăn quá trời đồ lạnh rồi, nhất định phải kiểm soát lại một chút.

Xem nào, nếu đem phần nội dung vừa xóa khôi phục lại thì bài tập này tuyệt đối không có vấn đề. Thế là Vân – mong đợi – Thư giơ một ngón tay lên, ánh mắt sáng ngời, giọng điệu ngọt ngào mềm mại, trong lời nói vô thức mang theo mấy phần nũng nịu: "Vậy nếu viết xong sớm một giờ thì có thể thêm một viên kem nữa~~~"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!