Vân Thư nhận được điện thoại của Chương Tư Niên, trong lòng có chút chột dạ: "Quán bar Fusion trên đường FuXing Middle Road."
Giọng nói của Chương Tư Niên không nghe ra hỉ lộ ái ố: "Ừ. Chờ ở đó đi, tôi tới đón em."
Vân Thư: "Được."
Nói xong, Chương Tư Niên liền cúp điện thoại.
Vân Thư nhìn điện thoại báo cuộc gọi kết thúc, cả người sửng sốt trong phút chốc.
Vừa rồi ở cùng một phòng nên cô dĩ nhiên nghe thấy tin nhắn thoại Lục Dữ gửi đi.
Cô cúi đầu nện mình một cái – lẽ ra cô không nên đáp ứng với Lý Úy sẽ tham dự sự kiện hôm nay, bị truyền scandal thì cũng thôi đi, vậy mà đối tượng bị bôi đen cùng lại là bạn của Chương Tư Niên.
Lục Dữ ở bên cạnh nghe loáng thoáng được nội dung cuộc gọi, vội đánh gãy suy nghĩ của cô: "Anh ấy muốn tới đây à?"
"Ừm." Vân Thư gật đầu.
Lục Dữ bực bội đi tới đi lui trong phòng: "Tôi cũng quá xui xẻo mà. Yêu đương nghiêm túc thì chưa bao giờ bị phát hiện, khó có được một lần chuyện xấu, thế nhưng lại cùng với vợ của anh Tư Niên."
Vân Thư bị xưng hộ "Vợ của anh Tư Niên" làm cho đỏ mặt, nhưng vẫn cố chấp cãi tay đôi với cậu ta: "Cậu tưởng tôi muốn lên báo với cậu lắm chắc?"
Hai người trừng mắt lẫn nhau, trăm miệng một lời phàn nàn: "Đây rốt cuộc là chuyện gì?!"
Lý Úy đứng ra hòa giải: "Được rồi, anh vừa đăng bài làm sáng tỏ, còn chụp hình chứng mình ở đây còn có nhiều người khác. Đoàn đội của Lục Dữ bên kia cũng phản ứng kịp thời nên không có ảnh hưởng gì lớn."
Vân Thư bĩu môi, cúi thấp đầu, trong lòng suy nghĩ phải giải thích sao với Chương Tư Niên
…
Trước khi đi còn không quên lấy cái áo khoác của Vân Thư trong tủ, lúc ra ngoài xe mới để ý mình chưa thay đôi dép lê ở nhà.
Anh quay lại thay giày rồi ngồi vào xe, trên đường đi có vẻ trầm tư.
Anh không phải người thích trốn tránh vấn đề. Hồi chiều chỉ vì một bóng lưng của Vân Thư thôi cũng khiến lý trí sôi sục đến bây giờ, chỉ vì một chuyện không đâu vào đâu cũng nảy sinh lòng tức giận, điều đó khiến anh vô cùng rõ ràng là mình có cảm tình với Vân Thư, nói chính xác hơn, không phải chỉ là cảm tình mà là xen lẫn với sự yêu thích, anh biết anh thích Vân Thư mất rồi.
Đối với Vân Thư, từ sự nhẫn lại, chấp nhận đến thương hại và bây giờ là yêu. Loại tình cảm này đến cùng là bắt đầu từ khi nào thật ra anh cũng không rõ. Một hợp đồng hôn nhân được lập ra để vừa lòng trưởng bối. Sau đó là quan hệ dạy học và cuối cùng là ở chung dưới một mái nhà, ngoài gia đình, Vân Thư từng chút một trở thành người quan trọng nhất với anh .
Anh đã làm rất nhiều việc cho Vân Thư. Vân Thư nhỏ hơn anh rất nhiều và mối quan hệ thầy trò được hình thành từ những buổi học phụ đạo đã vô thức dẫn dắt anh vào vai trưởng bối. Những hành động quan tâm, những cử chỉ trìu mến đều bị anh tự nhậnn là "Chiếu cố tiểu bối" và cảm thấy đó là điều đương nhiên. Nhưng bây giờ nhìn lại mới thấy, nguyên nhân không đơn giản như những gì anh vốn nghĩ.
Ngay từ lúc anh bắt đầu chiếu cô thì đã sớm thích cô rồi.
Vừa lái xe, trong đầu anh vô tình hiện lên câu nói trước đây của Vân Thư, rõ ràng đã lâu như vậy nhưng anh lại nhớ vô cùng rõ ràng.
"Lục Dữ cũng được mà, áo sơ mi trắng, cảm giác thiếu niên sạch sẽ, thanh thuần. Trên mạng nói như thế nào nhỉ, giống hình tượng mối tình đầu hoàn hảo của mỗi cô gái vậy."
Anh đã từng có một khoảng thời gian bị truyền thông tung tin đồn thất thiệt, bịa đặt những lời đàm tiếu cố tình gây hiểu lầm, tuy nhiên cũng chưa khiến anh tức giận như vậy.
Nhưng câu nói này của Vân Thư mới là mồi lửa châm ngòi cho cơn tức giận.
Mặc dù anh biết Lục Dữ vô tội nhưng anh không thể kiểm soát cảm xúc của mình được.
Anh chính là ghen đấy.
Lục Dữ đào hoa như thế nào thì anh biết, nhưng hình ảnh trước công trước được xây dựng rất tốt. Trẻ tuổi, sạch sẽ, chói lọi, khi cười lên còn rạng rỡ hơn ánh mặt trời. Một cô gái ở tuổi như Vân Thư thích con trai như vậy cũng là bình thường.
Mà anh thì, theo như phân tích trên thì anh với Vân Thư chênh lệch rất nhiều.
Tuy nhiên nếu rút lui ngay khi vừa gặp chút chuyện không vừa ý thì anh sẽ không thể đạt được thành quả như ngày hôm nay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!