Chương 30: (Vô Đề)

Sự bận rộn của Chương  Tư Niên và Vân Thư trong hai ngày qua trực tiếp hoán đổi cho nhau.

Trong khoảng thời gian này, công ty Chương Tư Niên không có nhiều việc. Hầu như ngày nào anh cũng có thể đúng giờ tan làm trở về, buổi tối còn có thể pha một bình trà thơm và giết thời gian bằng một cuốn sách.

Ngược lại thì Vân Thư bận đến mức chân không chạm đất, ngày nào cũng mặt mặt đối mắt với máy tính, mười đầu ngõn tay mảnh khảnh gõ liên tục vào bàn phím, miệng lẩm bẩm. Hôm qua lúc dùng bữa vừa ăn vừa nhìn vào bản thảo, vô ý đưa đũa vào bên trong miệng mò cơm, kết quả là không có phát hiện ra chút nước sốt tiêu đen dính trên chóp mũi, trông rất giống một con mèo nhỏ.

Buổi ghi hình tối nay mãi gần 12 giờ mới về, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, tóc thắt bím nhỏ xinh xinh trông vừa hoạt bát lại đáng yêu. Đôi mắt cô lóe sáng, dưới ánh đèn chúng sáng rực như được bao trọn bởi hàng nghìn vì sao bên trong.

Khi đi qua phòng khách thấy Chương Tư Niên, cô còn hào hứng kéo tay anh: "Họ đều bảo em hôm nay nói siêu siêu tuyệt! Mà em cũng thấy như vậy ha ha ha!"

Vân Thư khịt mũi uống hết cốc nước, ở nơi khóe mắt đuôi lông mày nhếch lên, ánh mắt sáng ngời như đá quý: "Hôm nay em thấy cực kì vui."

"Vâng." Cẩm nhận được nhiệt độ từ lòng bàn tay anh, mặt Vân Thư đỏ lên.

"Tôi lên lầu trước đây."

"Được." Vân Thư nhìn bóng lưng Chương Tư Niên rời đi, hơi nghi hoặc — Bình thường Chương Tư Niên hay đọc sách ở thư phòng, làm sao hôm nay lại ngồi ở phòng khách, lại còn đọc đến muộn như vậy.

Đến khi không nghe tháy tiếng bước chân của Chương Tư Niên nữa, Vân Thư mới lục lọi giỏ đồ ăn vặt ở trong phòng khách – hôm nay cô ghi hình từ xế chiều đến tận tối, ngay cả cơm cũng chưa ăn, bây giờ cái bụng đang điên cuồng phản đối.

Cô định chạy đi lấy đồ ăn vặt ngay khi mới vào cơ, nhưng không nghĩ tới Chương Tư Niên đang ở đó, nếu ngay trước mặt anh lấy đồ ăn vật, khẳng định lại sẽ bị giáo huấn là buổi tối ăn vặt không tốt.

Vốn dĩ ban đầu ở bàn phòng khách không có cái giỏ ăn vặt này đâu. Mỗi lần Vân Thư mua đồ ăn vật là phải mua liền một đống lớn, giống như một con hamster nhỏ tích trữ đồ ăn vậy, gom lại chất hết ở trên bàn. Chương Tư Niên nhìn không thuận mắt nên mua cho cô một cái giỏ trúc nhỏ chuyên môn để đựng đồ ăn vặt.

Vân Thư chọn chọn lựa lựa một hồi, từ bên trong lấy ra hai cây yến mạch bổng. Ngồi khoanh chân trên ghế sofa bắt đầu "răng rắc, răng rắc" cắn hai cái, cảm thấy có chút khát, liền uống luôn cốc nước mà Chương Tư Niên vừa mới rót.

Vừa nhấm nháp, cô vừa lướt wechat đọc tin nhắn của Lý Úy.

[Lý Úy: Ngày mai trên Weibo có một sự kiện lớn, trước đây anh không định để em tham gia. Nhưng người tổ chức bên đó nghe nói em hôm nay đi ghi hình chương trình nên thông qua nhà tài trợ bên kia gửi tin nhắn muốn mời em tham gia.]

[Lý Úy: Thời gian trước anh luôn giúp em thoái thác không cần tham gia sự kiện, nhưng lần này họ hỏi thông qua nhà tài trợ. Vì vậy em có muốn suy nghĩ một chút không? Dù sao chỉ cần đi thảm đó và ngồi ở đó một lúc thôi.]

[Vân Thư: Chỉ ngồi mà không đi thảm đỏ có được không?]

[Lý Úy: Chỉ đi một chút thôi, dù sao đi thảm đỏ còn có thể lấy được tiền trang điểm. Em cũng không cần trang điểm cầu kì làm gì, chỉ cần mặc một trang phục gọn gàng và đi một vòng là tiền liền đến tay. Mà sự kiện ngày mai có rất nhiều người nổi tiếng, người ta căn bản không chú ý đến em đâu.]

[Vân Thư: Được, vậy mai em đi.]

[Lý Úy: Thành giao, chiều mai anh đến đón em. Nhớ chỉ cần thay một bộ lễ phục đẹp mắt với trang điểm nhẹ là được.]

[Vân Thư: OK, không nói nữa, em đang bận ăn.]

Vân Thư tiếp tục ngồi nhấm nháp chỗ đồ ăn vặt còn lại, ăn được mấy miếng thì nghe thấy trên tầng có tiếng bước chân, Vân Thư nhanh chóng nhét hết mấy miếng vụn nhỏ vào miệng, vội vàng giấu mấy cái túi ở phía sau.

Chương Tư Niên định xuống rót một cốc nước, Nhìn thấy cô nhét cái gì đó vào trong miệng, miệng phồng lên nhưng sợ anh phát hiện không dám nhai, anh khẽ cười — đêm hôm khuya khoắt lén lút ăn đồ ăn vật, nhìn thế nào cũng giống một chú chuột hamster.

"Muộn như vậy còn ăn cái gì?"

Vân Thư biết anh đã phát hiện, khó khăn nhai mấy lần rồi nuốt xuống: "Buổi ghi hình hơi lâu nên em có chút đói."

"Cần tôi làm giúp em một ít đồ ăn khuya?"

"Hả? … Không cần." Vân Thư vội vàng xua tay, "Cũng muộn rồi, hiện tại em không đói lắm."

"Uống ly sữa nóng đi, buổi tối ăn nhiều đồ cứng không tốt cho hệ tiêu hóa. Uống sữa bò cũng giúp ngủ ngon hơn."

Nói xong, anh cầm bình nước trên bàn rót cho mình một cốc nước.

"Ừm…" Vân Thư ngẩng đầu nhìn anh, Chương Tư Niên mặc bộ đồ ngủ màu xanh nước biển, cúc cài đến tận cùng, khi uống nước, đầu anh hơi ngửa ra sau, yết hầu chuyển động, dưới ánh đèn mờ ảo tạo thành một đường cong, có chút… Vân Thư nuốt ngụm nước miêng… có chút gợi cảm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!