"Cậu biết sao không, anh ta lúc ấy nói tớ như thế này này." Vân Thư nhảy từ trên chiếc ghế dài xuống, hắng giọng, bắt chước giọng điệu bình tĩnh không chút gợn sóng nào của Chương Tư Niên, và làm động tác đẩy kính : " Lần gặp mặt tới, tôi mong em ăn mặc và phối màu đơn giản chút, đừng ăn mặc quá ba màu sắc."
Nói xong cô liền tức giận ngồi xuống, mặt xị xuống rất giống một chú cá nóc.
Vân Thư vừa đến quán, rượu cũng chưa thèm rót, triệt để diễn lại tình cảnh buổi chiều ngày hôm nay cho Lý Úy và Lâm Sở Sở xem.
Hai người đó cùng cười nghiêng ngả, Lý Úy cười đến mức nọng cằm run run.
"Aigu hai cái con người này, cho em một chút gợi ý xem nào."
Lý Úy cười, an ủi cô: "Em đang dưới mái hiên rồi, không thể không cúi đầu đâu nha."
"Em ngẫm lại xem, từ nhỏ tới lớn em cùng Vân Lam vĩnh viễn đều là Phật Tổ cùng với con khỉ nhỏ không thể chạy thoát khỏi tay Phật Tổ mà thôi. Em có phản kháng đến đầu cũng đều là bị cô ấy trấn áp một cách vô tình. Hơn nữa cô ấy là chị ruột em, cũng sẽ không làm hại tới em đâu, em cứ theo những gì cô ấy nói mà làm đi."
Vân Thư liếc cô ấy một cái : "Anh lại còn dám nói thế sao, nếu không phải vì anh, em cũng sẽ không vì việc gấp đôi phí sinh hoạt mà cúi đầu nhé."
"Được rồi, anh cũng có một phần trách nhiệm. " Lý Úy vừa an ủi cô vừa gọi phục vụ bày rượu "Tôi muốn một ly…"
"Rượu hương đào nồng độ nhẹ đúng không ạ?" Em trai quầy bar tiếp lời ngay, số lần bọn họ tới đây không ít, lần nào Vân Thư cũng gọi loại thức uống đó.
Vân Thư cũng không phải thực sự trách anh ấy, cầm ly rượu, hừ nhẹ một tiếng.
Để kể về mối quan hệ của Vân Thư và Lý Úy thì mời ngược dòng thời gian quay lại 10 năm trước, cả hai người đều là đệ tử của diễn viên kịch nói Mã Vân Hoa. Lý Uy hơn cô 4 tuổi, cũng coi như gần tuổi nhau nhất trong lớp, nên bọn họ rất hay cùng nhau hàn huyên tâm sự. Lúc đó nàng vẫn còn là một tiểu thịt viên mập mạp, Lý Úy thì gầy như cái gậy trúc, một mập một gầy, trắng trẻo dễ thương , ăn nói khéo miệng, được rất nhiều người yêu thích.
Biệt danh Mây nhỏ của cô cũng có từ lúc này, ban đầu cũng không phải để khen gì, mà là Lý Úy cười nhạo cô, tên có chữ Mây, lại giống như đám mây mập mập xù xù trên trời.
Hai người quen nhau đã nhiều năm, Vân Thư chứng kiến Lý Úy đi từ cái gậy trúc đến một người bụng bia nặng 150 cân (1 cân bên TQ=1/2 kg) , bản thân cô cũng cao lên, cao tam cũng gầy đi rất nhiều, lại trở thành một cái gậy trúc, các đường nét trên khuôn mặt cũng dần trở nên tinh tế hơn. Cô đem ảnh hồi nhỏ của mình lên weibo, fans sôi nổi cảm khái, quả thực giống như đã phẫu thuật thẩm mỹ.
Bất quá hiện tại hai người không có qua loa như trước nữa, một người làm talk show trên weibo, nổi tiếng dám nói dám làm, người còn lại là nhà sản xuất chương trình tạp kĩ trong ngành giải trí. May mắn thay, môn phái của sư phụ cũng khoan dung, tuy hai người đều là đệ tử nội môn, nhưng sư môn cũng không có quy tắc can thiệp vào việc làm của đệ tử, nếu là ở môn phái khác, hai người cái gì cũng không làm tử tế chắc chắn đã sớm bị trục xuất, làm gì còn có cửa mỗi năm vui vẻ tung tăng tới thăm nhà thầy.
Từ nhỏ tới lớn, Lý Úy ỷ vào việc não bộ xoay chuyển nhanh mà đã lừa cô không biết bao nhiêu lần. Nhưng việc này lấy chuyện sinh hoạt phí ra so đo, thật ra Lý Úy cũng không quá đáng trách.
Xét về chỉ số IQ thì Lý Úy không hề thua Vân Lam. Tiểu học, sơ trung đều nhảy lớp. 20 tuổi nhận được bằng tốt nghiệp của đại học F , tiến vào đài truyền hình nổi tiếng cả nước, leo từ vị trí thấp nhất lên tới nhà sản xuất chương trình tạp kĩ của đài truyền hình chưa mất tới hai năm. Bởi đài truyền hình có nhiều bó buộc, anh bỏ việc và chạy ra ngoài tự lập công ty riêng về truyền thông và sản xuất các chương trình tạp kĩ.
Khi Vân Thư vừa tròn 18 tuổi, khoản cổ tức đầu tiên nhận được đã dùng để hỗ trợ anh và cô trở thành cô đông lớn thứ hai của công ty Lý Úy.
Nhưng dù là cổ đông, cô cũng không nhận được bất kì khoản hoa hồng nào hết kể từ lúc công ty thành lập. Lý Úy có vài phần tư tưởng phản nghịch, về chương trình đầu tiên sản xuất, vì để bày tỏ niềm tiếc nuối về việc Hongkong, Đài Loan ngừng phát sóng chương trình trò truyện thời sự "Chuyện trò đêm khuya", anh đã thực hiện một chương trình với nội dung tương tự.
Làm chương trình đều là người khá có tiếng, Vân Thư ở hậu đài tán gẫu, cảm thấy được lợi không ít, nhưng các chương trình dạng như thế này rất khó thực hiện trong nước, dựa vào danh tiếng của Lý Úy cũng rất khó có thể xin được tài trợ, các video đăng trên web, đề tài thảo luận không nhiều, số người hưởng ứng cũng ở mức bình thường , chi phí để mời các vị khách mời lại cao, cuối cùng chương trình trở nên lỗ vốn. Hai năm gần đây, Lý Úy liên tục thực hiện một chương trình tạp kĩ về tranh luận và một talkshow, hưởng ứng cũng tốt, vì thế miễn cưỡng mới có thể trả hết nợ nần.
Vân Thư cũng là một người quản lý tài chính rất tệ, sau khi bàn bạc với ông nội, Vân Lam quyết định quản lý chỗ cổ phần của cô trước, đến khi nào cô hoàn thành văn bằng hai về tài chính và có ý thức về việc quản lý cũng như đầu tư thì thôi. Chi phí sinh hoạt tháng của Vân Thư cũng không thấp, nhưng cô có một vài cái sở thích cần phải đốt tiền. Bởi vậy, người ngoài nhìn Vân Thư là một phú nhị đại, nhưng thực chất cô vẫn luôn luôn phải trải qua khoảnh khắc chờ chị gái phát tiền sinh hoạt.
Thật rầu mà.
"Chậc, hai người đã uống trước rồi." Lục Tri Ý đi tới quầy bar, kéo ghế ngồi xuống.
Lần hội tụ này chủ yếu là vì Lục Tri Ý, cũng là bạn gái của Lý Úy. Cô ấy muốn sang châu Âu du học khoảng nửa năm.
Lục Tri Ý cũng xem như là mỹ nhân toàn tài, nhưng tại sao lại thích Lý Úy 150 cân mập mạp? Theo như Vân Thư nghĩ, đại khái là bởi Brainy is the new s*x* (tri thức là trào lưu gợi cảm mới) (1)
(1) Câu này xuất phát từ truyện Sherlock Homes.
Vân Tư lại tức giận đùng đùng thuật lại lời của Chương Tư Niên cho Lục Tri Ý nghe: "Tri Ý, chị học nghệ thuật, chị thấy em mặc như thế là bất bình thường sao?"
Lục Tri Ý quét mắt nhìn Vân Thư hai lượt, cười cười chọc chọc vào khuôn mặt đang phồng lên như cá nóc của cô, nhìn má cô phồng ra rồi xẹp lại thì bật cười, nói :" Này cũng phải nhìn khuôn mặt đi."Lục Tri Ý tùy ý chỉ một người đang ở trên sàn nhảy, "Đa số người mặc quần áo đẹp không nhất thiết xinh đẹp, em ấy à – khá xinh đẹp, ỷ vào giá trị nhan sắc cao mới dám ăn mặc như vậy."
Vân Thư không phải kiểu xinh như các vị mỹ nữ truyền thống, mà ở cô có sự dễ thương đến kì lạ, mắt một mí khi cụp xuống trông vô cùng ngây thơ, mắt không to lắm nhưng lại vô cùng có hồn, bàn tay lớn khuôn mặt nhỏ, làn da trắng noãn, chiếc mũi cao thanh tú, khi cười mắt cô híp lại, môi cong cong và trên má là hai lúm đồng tiền nhỏ, mọi người xung quanh khi nhìn nàng tâm tình tươi tỉnh lên mấy phần.
Vân Thư hừ một tiếng, đưa điện thoại cho Lâm Sở Sở: "Sở Sở, cậu giúp tớ chụp tấm ảnh với."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!