Chương 29: (Vô Đề)

Vân Thư gần như là nghiến răng nghiến lợi trả lời điện thoại của Lý Úy, nhưng Chương Tư Niên vẫn còn đang ở đây nên cô chỉ có thể giả bộ dịu dàng trả lời: "Em đây…"

Nghe âm thanh sến súa phát ra làm chính cô cũng phải run mình mấy cái.

"Tiểu Thư, giang hồ cấp cứu." Giọng nói đầy nôn nóng của Lý Úy truyền đến.

"Hừ…" Vân Thư khẽ hừ nhẹ, "Nói đi, có chuyện gì?"

"Số tiếp theo của talkshow ý, bọn anh vốn đã định là một tiểu hoa đán đang rất nổi tiếng mà hồi trước anh từng để cập với em rồi đấy, cũng đã bàn bạc với đối phương xong xuôi hết rồi. Chả hiểu sao là hôm quan lại gọi điện tới bảo là không đến được, ngày mốt là ghi hình rồi nhưng anh vẫn chưa tìm được khách mời thay thế…"

"Sao có thể như vậy?" Vân Thư cũng có chút giật mình.

"Bên đó trả lời là do chủ đề kỳ tới hơi nhạy cảm nên không dám nhận. Nghe nói là đang tranh thủ vai nữ hai trong một bộ phim truyền hình nào đó. Vì bảo vệ hình tượng trước công chúng nên không thể nhận công việc này được. Chết tiệt, vậy mà bên đó họ nói với anh là cô ta ngã bệnh phải phẫu thuật gấp." Lý Úy bụng đầy tức giận.

Quy mô của các chương trình tạp kỹ trực tuyến còn lớn hơn nhiều so với các chương trình tạp kỹ trên truyền hình, thậm chí chương trình của Lý Úy còn khá hot vì dám nói, dám làm, dám thể hiện thái độ của mình. Mỗi chương trình phát sóng đều là mời người nổi tiếng đến làm khách mời, độ hot không tệ, sau mỗi kỳ của chương trình đánh giá của cư dân mạng cũng rất tốt, khen chê đủ cả.

Nhưng trong giới giải trí này, bị bôi đen không đáng sợ, đáng sợ chính là không có độ nóng. Dù biết có thể sau chương trình, vô số anh hùng bàn phím chộp lấy một câu nói vô ý thức của mình rồi cắt câu lấy nghĩa để bôi đen, nhưng vẫn có không ít diễn viên hạng hai, hạng ba tình nguyện tham gia những chương trình tạp kĩ như thế này.                

"Chủ đề nào?"

"Tự do và bình đẳng LGBT."

Vân Thư nhíu mày, chủ đề này quả thực có chút nhạy cảm: "Vậy phải làm sao bây giờ."

"Đêm qua anh đã thử liên lạc với nhiều người nhưng không tìm được ai thích hợp, ngày mốt là ghi hình nhưng không có ai trống lịch vào hôm đấy. Mà trễ nhất là sáng mai phải tìm được khách mời thay thế để còn viết kịch bản phù hợp."

"Nếu không được thì… em thử đi." Giọng nói của Lý Úy mang theo vài phần chân chó lấy lòng.

Vân Thư lưỡng lự nói: "Khách mời không phải thường là người nổi tiếng sao?"

"Độ nóng và fan hâm mộ trên Weibo của em không thua kém gì một diễn viên hạng hai, mà nếu là em thì còn bớt được việc sửa kịch bản, em không biết đoàn đội của mấy diễn viên lưu lượng kia phiền phức bao nhiêu đâu, một chút sai sót thôi cũng phải quay đi quay lại mấy lần, hiệu quả thu âm không tốt cũng phải sửa lại theo yêu cầu của bọn họ, ai cũng là tổ tông của tổ tông hết, khó phục vụ vô cùng.

Trong thời gian ngắn tìm được một người khác thay thế không phải là việc đơn giản."    

Cô hơi bối rối: "Em… em…"

"Tiểu Thư, anh biết em không tham gia chương trình tạp kỹ. Nhưng em có thể coi như giúp anh việc này được không? Anh biết rằng em cũng không cậy vào tiền mà công ty kiếm được, đầu tư vào chỉ để giúp anh, cho nên anh cũng không thể lấy lý do trách nhiệm với công ty để ép buộc em."

Lý Úy gần như khuyên bảo hết nước hết cái: "Trên weibo em có nhiều fan hâm mộ như vậy nên thay đổi xác thực sẽ có áp lực. Nhưng mà vốn dĩ em có thực lực, em nói hay hơn bất cứ ai trên sân khấu. Vậy tại sao em không thử thay đổi một lần?"

"Em hay nói rằng em học hành không ra gì, nhưng thành tích không phải là tất cả. Anh từng thấy trên giá sách của em đặt khá nhiều quyển sách liên quan, sự hiểu biết về phương diện này không kém người khác. Em cứ xem đây là một cơ hội để tạo một hình ảnh mới đi."

"Mà nếu như trên mạng thực sự đánh giá không tốt thì em cứ nói lần này là anh nhờ em giúp, dù người khác không thích thì cũng sẽ thông cảm một chút, về sau em vẫn còn thể duy trì hình ảnh cũ."

"Anh cho em suy nghĩ một chút." Vân Thư lại bắt đầu vò tóc mình.

"Đương nhiên, nếu em thực sự không muốn đi, anh cũng không thúc ép. Úy ca của em làm việc nhiều năm như vậy, muốn tìm người giúp đỡ không phải là không thể, bất quá hiệu quả chắc chắn không được như em…"

Sau khi thuyết phục xong, giọng điệu của Lý Úy trở nên thoải mái hơn, làm bạn bè nhiều năm, anh không muốn ép buộc cô quá nhiều.

"Nhưng em cũng đừng suy nghĩ quá lâu, anh phải nhanh chóng xác nhận khách mời. Phía sau còn rất nhiều chuyện phải lo."

"Ừm."

Vân Thư cúp điện thoại, không còn tâm tư đâu suy nghĩ đến việc tìm cách theo đuổi Chương Tư Niên, càng không có tâm tư viết luận văn, bắt đầu ngây người.

Những hình ảnh ký ức lộn xộn bắt đầu hiện lên trong tâm trí cô: Hồi bé cô hay biểu diễn nói Tương Thanh và được những người chung quanh khen ngợi không ngớt. Lần đầu tiên cô ấy nói talk show là trong một rạp diễn nhỏ, số lượng khán giả có thể đếm bằng tay, không ngờ video talk show đólại  được một đại V có tiếng chia sẻ, fan hâm mộ trong một đêm tăng hơn mười mấy vạn…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!