Chương 26: (Vô Đề)

Không biết có phải là do những lời giãi bài tâm sự đêm hôm trước hay là nhờ con chó bông Chương Tư Niên tặng cô có tác dụng an ủi, rốt cuộc mấy đêm nay Vân Thư không còn bị mất ngủ nữa.

Mấy ngày nay, cứ mỗi khi xem xong hết văn kiện, anh đều đứng quan sát trước cửa phòng Vân Thư, thấy khe cửa không còn lọt ra ánh sáng, Chương Tư Niên cuối cùng cũng cảm thấy yên tâm.

Tuy rằng Vân Thư thi thoảng vẫn ngây người khi nhìn thấy những kỷ vật trước đây của Kẹo Lạc, nhưng so với thời điểm Kẹo Lạc mới qua đời thì trạng thái bây giờ của cô đã tốt hơn nhiều rồi.

Cả nước đang bước vào những ngày nắng nóng cao điểm của mùa hè, những tia nắng chói chang xuyên qua kẽ lá, ánh nắng xuyên qua cửa sổ lờ mờ, chiếu lên khuôn mặt Chương Tư Niên.

Anh đang rửa từng chùm nho dưới vòi nước, từng chùm từng chùm một còn mang theo những giọt nước long lanh óng ánh được đựng trong một cái đĩa đựng trái cây trong suốt như pha lê.

Gần đây công ty anh vừa hoàn thành một dự án lớn, nên hiếm khi có ngày cuối tuần không phải tăng ca.

Vân Thư ngồi trên quầy bar cạnh bếp, đôi dép hình hoa nhỏ đặt ở cái ghế cao bên cạnh, đôi chân trần ung dung lắc lư. Chiếc thìa nhỏ trong tay cô mò xúc một viên kem màu hồng trong bát.

Cô đút viên kem vào miệng, hai mắt híp lại thành một đường, khóe miệng hơi giương lên, bên khóe miệng vẫn còn dính một ít kem bơ, nhìn y chang một con mèo mướp nhỏ.

"Ừm ~~ tuyệt vời!"

Vân Thư nghe thấy tiếng cười nhìn sang, lúc này Chương Tư Niên, Chương lão sư, đang chăm chú rửa nho, trên nền nho tím, từng đốt ngón tay trắng nõn như ngọc, đôi lông mi rủ xuống, khóe miệng cong thành hình cung.

Hôm nay anh mặc một chiếc áo sơ mi Polo sáng màu, mái tóc thường ngày vuốt kéo để xõa xuống trán. Rõ ràng anh đã gần 30 tuổi nhưng lại không nhìn ra bất kì dấu vết gì của thời gian, ngược lại so với đám học sinh trong trường có thêm mấy phần thành thục hơn. Vân Thư lặng người nhìn anh.

"Nghĩ gì thế?" Chương Tư Niên rửa sạch nho, ngẩng đầu, vừa lúc bắt gặp ánh mắt của cô.

Vân Thư thu hồi ánh mắt, nhịp tim đập có chút loạn, bàn tay cầm thìa vô thức mò đi mò lại khiến viên kem dâu tội nhiệp trong bắt bị nhào thành một bộ dạng thảm không nỡ nhìn: "Không có gì."

Hồi Kẹo Lạc mới rời đi, Vân Thư cũng hay ngẩn người ngồi một chỗ. Chương Tư Niên tưởng rằng có điều gì đó khơi gợi lại ký ức của Vân Thư, anh khẽ thở dài rồi vươn tay lấy một cái đĩa.

Anh cắt dưa hấu bên cạnh thành từng miếng nhỏ, đặt lên trên đĩa, rồi cầm đĩa trái cây với nho đặt lên quầy bar, ngồi xuống đối diện với Vân Thư.

"Sợ nóng thì ăn nhiều hoa quả một chút, ăn nhiều đá lạnh không tốt đâu."

Trưởng bối luôn khoan dung với những đứa trẻ bị bệnh hơn bình thường. Có lẽ anh cũng đã nảy sinh tâm lí tương tự rồi. Dạo gần đây anh ngày càng dung túng Vân Thư hơn, đối với những việc nhỏ lặt vặt như ném đồ đạc lung tung, ngồi không đúng tư thế anh đều mắt nhắm mắt mở cho qua. Nhưng Vân Thư thực sự rất ham ăn đồ lạnh, thời tiết mới nóng mấy ngày mà một nửa ngăn đông lạnh trong tủ lạnh đã chất đầy toàn kem và kem cô mua, nào là kem ly, kem que, kem hộp.

Hộp kem lớn nhất cô mua nhìn bên ngoài còn lớn cái bát canh to nhất ở trong nhà.

Mấy hôm nay, mỗi khi nhìn thấy Vân Thư là y như rằng bắt gặp trong tay cô không phải cầm một que kem thì chính là cầm một hộp kem. Cả một tủ kem như thế đang nhanh chóng giảm xuống với tốc độ bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.

"Đây là bát kem cuối cùng hôm nay." Vân Thư cầm bát kem đã sạch bong với cái kìa, giơ tay lên đảm bảo: "Thật sự là bát cuối cùng."

"Lau sạch miệng đi."

"A." Mặt Vân Thư có chút đỏ lên, vô ý thức đưa đầu lưỡi l**m l**m hai bên khóe miệng.

"Vâng." Vân Thư lấy một miếng dưa hấu từ trong đĩa, vừa mới ăn xong đồ ngọt, bây giờ lại ăn hoa quả nên không cảm nhận được vị ngọt của dưa hấu, nhưng mà cảm giác cắn dưa hấu sột soạt sột soạt vẫn rất thích.

Chương Tư Niên bóc vỏ nho rất có kỹ xảo, phần vỏ nho mỏng được lột từ đầu trên, đầu dưới vẫn còn dính lại, giống như một bông hoa, cuối cùng anh dùng ngón trở giữ lấy phần thịt nho và một miếng ăn hết. Vỏ nho được để gọn trong một cái rổ nhỏ đặt ở bên cạnh. Ngoại trừ đầu ngón tay dính chút nước, những cái khác đều rất sạch sẽ.

Vân Thư cầm miếng dưa hấu trong tay, đơ người một hồi. Bởi vì khi ăn dưa hấu, tay cô dính toàn nước trái cây.

"À đúng rồi…" Sau khi cắn vài miếng, Vân Thư mới nhớ ra, "Bạn em lại rủ tối nay ra ngoài xoát đường phố."

Bàn tay đang bóc nho của Chương Tư Niên dừng lại, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua: "Em vẫn chưa rút kinh nghiệm từ trận cảm lần trước à!"

"Em em em." Vân Thư vốn dĩ có thể hùng hồn muốn ra ngoài chơi, nhưng khi nghĩ đến cảnh Chương Tư Niên chăm sóc cô cả đêm, ban ngày cũng không đi làm, đáy mắt không khỏi cảm thấy chột dạ. "Hôm nay em xem dự báo thời tiết rồi, trời chắc chắn sẽ không mưa đâu."

"Hôm đó bọn em là đi ra ngoài chơi. Nhưng lần này là buổi sinh hoạt câu lạc bộ trượt ván mà em tham gia, có rất nhiều sinh viên từ đại học C, đại học F, đại học T tham gia, có cả mấy người không phải sinh viên nữa."

"Có nhiều người nên rất an toàn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!