Nhìn ánh sáng hắt ra qua khe cửa, Chương Tư Niên nhẹ nhàng gõ cửa:
"Tôi có thể vào không?"
"Ừm."
Sau đó là một loạt tiếng bước chân đạp lẹp xẹp, cửa phòng cạch một tiếng rồi mở ra.
Ngay khi Vân Thư vừa mới mở cửa thì nhìn thấy Chương Tư Niên đang ôm một con gấu bông khổng lồ trên tay, nó cao hơn nửa người, đầu tựa vào vai anh. Một tay anh cầm con gấu bông, tay còn lại cầm một cái hộp giấy nhỏ, động tác này cực kì giống động tác cô ôm Kẹo Lạc ngày trước.
Cô lắc đầu, cố gắng xóa bỏ những nỗi nhớ đang định hiện lên trong đầu.
"Cho em."
Nhìn kỹ mới thấy đây thực chất là một con chó bông. Một con chó bông với bộ lông màu nâu trắng.
Cô hơi ngẩn người ra.
"Tôi tình cờ thấy nó ở công ty hôm nay, công ty đã chuẩn bị rất nhiều để làm phần thưởng cho những nhân viên xây dựng và phát triển đội ngũ, không hiểu sao tôi tự dưng muốn mang về một cái cho em."
Vân Thư cúi đầu v**t v* bộ lông dài của con chó bông, thật ra khi nhìn kỹ, ngoại trừ màu lông với tổng thể thân hình, những cái khác nhìn đều không giống với Kẹo Lạc.
Nhưng chỉ cần một chút xíu tương tự cũng có thể dễ dàng gợi lên những ký ức của Vân Thư về Kẹo Lạc, đôi mắt cô ấy lại đỏ hoe.
Có lẽ sáng nay cô lại khóc nên đôi mắt vẫn còn hơi sưng. Từ góc độ của Chương Tư Niên, có chút sưng đỏ ở đuôi mắt, thật đáng thương.
"Cám ơn…"
Vân Thư ôm con chó lớn vào lòng, cúi đầu cảm ơn. Thân thể nhỏ bé của cô bị bộ lông dài của con chó che khuất, chỉ lộ ra một cái đầu nhỏ cùng những lọn tóc xoăn hồng lộn xộn.
"Không… không có." Vân Thư lắp bắp giải thích: "Em… em rất thích nó."
Nói rồi cô siết chặt con chó bông trong tay hơn một chút, giống như muốn vùi cả người vào lớp lông tơ.
"Hôm nay tôi còn rất nhiều văn kiện cần phải xem, ở đâu cũng có thể đọc được."
Vân Thư gật gật đầu.
"À còn cái này nữa."
"Cám ơn."
"Không có gì."
Đồ vật đã đưa xong, Chương Tư Niên cũng không tiện ở lâu.
Vân Thư nhìn anh quay người rời đi, ánh sáng trong phòng phác hoạ ra bóng lưng khoan hậu, mặt cô cọ cọ vào chú chó bông, khóe miệng vô ý thức nổi lên một cái lúm đồng tiền nhỏ.
…
Trong thư phòng Chương Tư Niên còn rất nhiều văn kiện cần phải đọc, đây không phải là nói suông để Vân Thư đỡ phải cảm thấy áp lực.
Nhìn đồng hồ, mười một giờ rưỡi, hình ảnh Vân Thư với vành mắt đỏ bừng bất giác hiện lên trong suy nghĩ, anh tháo kính xuống, khẽ nhắm mắt, nhéo nhéo mũi.
Ghế đẩy ra, con lăn phát ra tiếng ma sát yếu ớt — anh vẫn còn hơi lo lắng, định đến trước cửa phòng Vân Thư nhìn một chút, nếu không có ánh sáng tức là cô đã đi ngủ rồi, như thế thì anh cũng cảm thấy yên tâm hơn.
Chỉ trong mấy bước ngắn ngủi từ phòng làm việc đến trước cửa phòng Vân Thư, trong đầu Chương Tư Niên hiện lên rất nhiều suy nghĩ.
Anh mơ hồ cảm thấy sự quan tâm của anh dành cho Vân Thư dường như có hơi vượt quá giới hạn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!