Chương 24: (Vô Đề)

Nhưng trong hai người, dù sao cũng phải có một người đủ tỉnh táo để giải quyết những công việc tiếp theo.

Triệu Tân Tác là trợ lý của Chương Tư Niên đã được hơn hai năm. Bình thường Chương Tư Niên không thích anh ta can thiệp vào công việc cá nhân của mình. Anh tự nấu cơm mà không cần thuê người giúp việc, nhân viên dọn dẹp nhà cửa cũng chỉ đến mỗi tuần một lần, những việc lặt vặt khác cũng đều do anh tự xử lý. Nhìn Chương Tư Niên giản dị và khiêm tốn, chẳng hề giống Tổng giám đốc của một công ty lớn có tiếng trong ngành.

Tuần vừa qua là một trải nghiệm mới mẻ, anh ta bắt đầu thay Chương Tư Niên giải quyết một vài công việc trong gia đình như kiểm tra công thức nấu ăn cho thú cưng, mời bác sĩ gia đình hay tìm kiếm các nghĩa trang cho thú cưng.

"Tình huống trước mắt là như sau. Có một vài nghĩa trang dành chó thú cưng, nhưng để có đầy đủ các giấy tờ, thủ tục và trình độ thì chỉ có nghĩa trang này."

"Lát nữa tôi sẽ đi chọn vị trí và bia mộ, cậu cứ đi làm các thủ tục với bên công ty tổ chức tang lễ trước đi."

Tâm trạng của Vân Thư đã bình tĩnh lại một chút. Cô ngồi quỳ chân trên thảm, cầm chiếc khăn lau nhỏ từng chút từng chút lau sạch sẽ cơ thể Kẹo Lạc, rồi mặc cho nó bộ tây trang hôm qua.

Nếu không phải Kẹo Lạc không thể đứng dậy được nữa, Chương Tư Niên vẫn còn hoảng hốt cảm thấy tình cảnh lúc này và tình cảnh ngày hôm qua không có nhiều khác biệt.

Tay Vân Thư sờ sờ vào cài vòng cổ hôm qua mới đeo cho nó. Lúc đầu ngón tay chạm vào bức chân dụng hình Kẹo Lạc được khắc trên tấm huy chương đồng, cô không kìm được nước mắt.

"Vân Thư." Chương Tư Niên nhẹ giọng gọi.

Vân Thư ngẩng mặt lên nhìn anh. Làn da trắng nõn tinh tế, đôi mắt ướt sũng, hốc mắt đỏ bừng lên giống như một chú chú con ngây thơ khiến người người khi nhìn thấy đều sẽ thấy mềm lòng.

"Tôi biết em đang rất khó chịu, và tôi cũng vậy. Nhưng có một số việc luôn luôn phải đối mặt."

Nước mắt Vân Thư lại rơi xuống, cô vội vàng lau đi, khịt khịt mũi, đưa tay tiếp nhận mấy trang thông tin, lúc lật giấy, đầu ngón tay run rẩy không ngừng.

Tang lễ của Kẹo Lạc rất đơn giản.

Các bài tụng kinh, dâng hoa đều bị loại bỏ, và lễ an táng được tổ chức ngay trong ngày.

Sắc trời u ám. Vân Thư đứng trước bia mộ, sắc mặt tái nhợ không còn một chút máu.

Ánh mắt cô thẫn thờ nhìn nhân viên nghĩa trang từng xẻng từng xẻng xúc đất đắp lên quan tài của Kẹo Lạc.

Khi cha mẹ qua đời. lúc đó cô vẫn còn quá nhỏ, ký ức không rõ ràng.

Cô là một người luôn vui vẻ, hoạt bát, là hạt dẻ cười nhỏ của những người chung quanh. Từ nhỏ đến lớn mặc dù không phải là một đứa bé ngoan, nhưng cô tốt bụng và không bao giờ làm điều xấu, vậy mà cô vẫn phải trải qua một sự mất mát đau thấu tim gan như thế.

Sinh ly từ biệt vĩnh viễn là thử thách lớn nhất mà con người ta khi còn sống cần phải đối mặt trong cuộc đời.

Kẹo Lạc lớn lên cùng cô, và nó đã bên cô trong suốt nửa cuộc đời hiện tại của mình.

Tuổi thọ của thú cưng đã định trước Kẹo Lạc chỉ có thể đi cùng với cô đến đây thôi.

Mười một năm là một quãng thời gian có thể không dài lắm đối với con người, nhưng là cả cuộc đời của Kẹo Lạc.

Chó chăn cừu Úc được công nhận là có trí thông minh cao và lòng trung thành tuyệt đối. Và Kẹo lạc đã dành hết lòng trung thành và tình yêu cuộc đời nó cho cô.

Cô đã khóc từ sáng tới giờ. Và hiện tại hai con mắt đều đã sưng đỏ lên.

Cô cảm thấy hình như mình đã khóc khô nước mắt rồi, nếu không thì tại sao ngay giờ phút này dù chỉ một giọt nước mắt cô cũng không thể chảy ra, trái tim cô dường như đã bị khoét đi một lỗ vậy, trống rỗng.

Bia mộ dựng xong, Vân Thư, Chương Tư Niên, Lý Úy, Lâm Sở Sở mỗi người đều cầm một bó hoa đặt xuống trước bia mộ.

Một hạt mưa bụi từ trên trời rơi xuống, phả vào mặt mát lạnh.

"Hôm nay tới đây thôi. Qua mấy ngày nữa tôi cùng với em quay lại xem nó sau."

"Tiểu Thư, anh biết bây giờ dù có nói gì cũng vô ích. Kẹo Lạc già yếu và chết đi không có gì đau đớn, em phải tin rằng nó ở thế giới bên kia nhất định sẽ sống rất tốt." Lý Úy vỗ bả vai cô, an ủi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!