Vân Thư chưa bao giờ là một người mạnh mẽ. Dạo trước vì chuyện của Kẹo Lạc mà sầu lo quá độ, đã vậy lại còn dính mưa. Vì thế nên trận bệnh này đặc biệt nghiêm trọng.
Đau đầu, nhức họng, đau mắt, ù tai, cuối cùng ý thức cũng mơ mơ màng màng, nói chung là cả người vô cùng khó chịu. Chương Tư Niên cho cô uống rất nhiều đường đỏ với trà gừng, nhưng vào trong khoang miệng lại chẳng cảm nhận được tí vị ngọt ngào nào.
Sau khi uống thuốc hạ sốt lúc sáng, nhiệt độ có chút giảm nhẹ, đến chiều lại phát sốt. Cuối cùng đành phải gọi bác sĩ gia đình đến, dùng thuốc kháng sinh, treo bình.
Thuốc tiêu viêm được pha loãng với nước muối sinh lý, truyền vào mạch máu theo một ống nhựa mềm trong suốt.
Kẹo Lạc nằm trên giường, lông xù ra trông cứ như một quả bóng lớn vậy.
Đây là biện pháp mà Chương Tư Niên nghĩ ra. Vân Thư sốt tới mê mang đầu óc, nhưng cơ thể lại rất không thành thật, cứ lật tới lật lui lật trái lật phải, Chương Tư Niên vừa ra ngoài một tí, lúc trở về thì đã thấy tất cả chăn mền đều rơi xuống đất hết.
Kẹo Lạc quả thật là một quả bông siêu to, chiếm rất nhiều diện tích giường, không chỉ có thể ép giường mà còn có thể ngăn cản Vân Thư lăn qua lăn lại khiến cho chăn mền bị hở — Chương Tư Niên gật gật đầu, vô cùng hài lòng khi tìm ra một công dụng mới của Kẹo Lạc.
Vân Thư bắt đầu truyền dịch, nước biển truyền vào khiến hai bàn tay lạnh buốt, thế là Kẹo Lạc lại có thêm một công dụng khác: làm ấm tay.
Đưa bàn tay lạnh ngắt của mình lên bộ lông mềm mại của Kẹo Lạc, trong lòng bàn tay truyền đến nhiệt độ ấm áp của nó.
Kẹo Lạc hôm nay vô cùng ngoan ngoãn không quấy rầy cô, yên lặng nằm lỳ trên giường. Thấy cô tỉnh dậy, nó liền dụi đầu vào trong tay Vân Thư.
Nhưng khi nhìn thấy cách tay đang cắm dịch truyền của Vân Thư định giơ lên, nó lại kêu lên một tiếng, kêu đến khi Vân Thư đổi sang tay khác nó mới dừng lại.
Đầu ngón tay của cô chạm vào lớp lông tơ mềm mại của Kẹo Lạc, cảm giác ngứa ngáy và ấm áp theo đầu ngón tay truyền vào trong trái tim cô.
Vân Thư bị sốt đến đầu óc đau nhức, lưng ướt đẫm mồ hôi, giờ phút này lại cảm thấy thực ra cũng không có khó chịu đến như vậy.
Sau khi truyền dịch xong, nhiệt độ cơ thể cuối cùng cũng giảm xuống một chút. Nửa đêm, Chương Tư Niên có dậy xem cô một lần, xác nhận cô không lên cơn sốt nữa, đang ngủ cùng Kẹo Lạc, rất an tĩnh. Vân Thư nằm co lại thành một quả bóng, đầu dựa vào Kẹo Lạc, phía sau lưng cả một khoảng lớn bị hở làm gió lùa vào.
Sáng sớm hôm sau, anh đo nhiệt độ trên trán, vẫn còn sốt nhẹ.
"Bây giờ em tốt hơn nhiều rồi, không cần có người phải trông chừng nữa, thầy cứ đi làm đi." Hôm qua Chương Tư Niên chiếu cố Vân Thư một ngày, cùng sống dưới một mái nhà lâu như vậy, cô biết rõ ràng công việc của Chương Tư Niên bận rộn đến nhường nào.
Mặc dù trên danh nghĩa là quan hệ vợ chồng bình đẳng, nhưng Vân Thư nhỏ hơn anh rất nhiều, tính tình lại trẻ con, anh tự nhận có nhiệm vụ phải chăm sóc tốt cho cô trong khoảng thời gian này.
"Uống thuốc đi." Chương Tư Niên đem bát thuốc đã nguội đưa cho Vân Thư.
Vân Thư uống thuốc giống như Kẹo Lạc vậy, thè lưỡi ra, l**m l**m, phải nếm thử hương vị chén thuốc.
Hôm nay vị giác của cô đã hồi phục chút chút, vừa nếm thử liền nhanh chóng rụt đầu lưỡi lại, đau khổ nhìn chằm chằm bát thuốc này, giống như muốn nhìn xuyên qua đáy bát thuốc vậy.
Nhìn thấy vẻ mặt như vậy, Chương Tư Niên trong lòng thầm cảm thấy buồn cười, thản nhiên nói: "Thuốc này nhất định phải uống hết."
Vân Thư nhìn chằm chằm bát thuốc này, nuốt ngụm nước miếng, cuối cùng hơi ngửa đầu, dùng bộ dạng oai phong lẫm liệt, đem thuốc trong bát một hơi uống hết sạch.
"Ai da…" Uống xong, cô lè lưỡi, mặt nhăn thành một nắm, "đắng quá đi."
Kết quả là sáng hôm đó cô lại tiếp tục truyền thêm một chai dịch khác, và cơn sốt cuối cùng cũng hạ xuống. Tuy nhiên cổ họng cô vẫn đau, ho liên tục.
Ngày thứ ba, Chương Tư Niên trở lại công việc bình thường, nhưng ở trên bếp có hầm bối mẫu Tứ Xuyên [1] chưng tuyết lê cho cô, vị giác của cô cơ bản đã hồi phục hoàn toàn, húp thử một thìa lập tức cảm thấy vị ngọt trào dâng trong khoang miệng.
[1] Bối mẫu Tứ Xuyên có vị đắng, tính hơi hàn, là vị thuốc chủ đạo trong nhiều bài thuốc đông y trừ ho. Bối mấu Tứ Xuyên hầm chung với lê là bài thuốc dân gian dùng để trị ho vô cùng hiệu quả.
Tuy hồi đầu uống cảm thấy vô cùng ngọt ngào, về sau uống nhiều quá, chỉ cần ngửi thấy vị ngọt trong không khí, cô thậm chí còn không muốn bước vào phòng bếp nửa bước.
May mắn thay, sau khi uống nó suốt một tuần, cơn ho cuối cùng cũng được chữa khỏi.
Chính thức gửi lời tạm biệt những bát canh ngọt ngào và chán ngấy này.
…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!