Khi Chương Tư Niên mở cửa ra, anh thấy Kẹo Lạc đang đứng ngay trước của phòng mình. Vừa nhìn thấy anh cái nó liền gâu gâu loạn lên.
Gần đây Kẹo Lạc ngày nào cũng mệt mỏi, ăn cũng không nhiều. Nhìn nó có chút nóng nảy đứng trước cửa, Chương Tư Niên còn tưởng rằng là do nó ăn chưa no nên đói bụng, đang định xuống tầng làm gì đó cho nó ăn. Không nghĩ tới Kẹo Lạc lại cắn ống quần của mình, lôi kéo anh về phía phòng của Vân Thư.
Cửa phòng Vân Thư mở rộng. Kẹo Lạc từng chút từng chút cọ xát trên sàn nhà mà kéo anh đi.
Vừa vào cửa đã thấy Vân Thư nằm cuộn mình trên giường, anh nhíu nhíu mày.
"Vân Thư." Chương Tư Niên ngồi xổm trước giường, một lần nữa gọi tên cô.
Vân Thư xoay người trở lại, từ trong chăn thò ra một cái đầu lộn xộn với mái tóc xoăn xù, giọng nói không rõ ràng: "Chương lão sư."
Khuôn mặt cô tái nhợt, bờ môi trắng bệch, rất giống như là đang bệnh.
Nói rồi cô lại nhắm mắt, chui đầu lại vào trong chăn.
"Để tôi xem một chút." Anh đưa tay sờ vào trán Vân Thư, có chút nóng.
Vân Thư có lẽ đã cảm nhận được cái chạm lạnh, dụi trán vào lòng bàn tay anh khiến mái tóc xoăn cọ cọ vào lòng bàn tay, có chút ngứa.
Nhiệt kế để sát trán, nhanh chóng hiển thị nhiệt độ. 38°5, sốt không nhẹ.
Anh lay lay người Vân Thư, đánh thức cô dậy, đưa thuốc hạ sốt cho cô.
Vân Thư bị sốt, ý thức có chút mơ hồ nhưng vẫn thuận lợi uống thuốc.
Sau khi cho cô uống thuốc, Chương Tư Niên liền đắp một cái chăn mỏng lên người cô.
Khi nhìn vào bàn làm việc của Vân Thư, anh tìm thấy lọ thuốc Kẹo Lạc dạo này đang uống, anh định lát nữa sẽ trộn nó vào chung bữa sáng cho Kẹo Lạc.
Nhìn xem, người trên giường bị sốt nằm co lại một góc, chó bị viêm răng lại nằm sấp bên cạnh giường… trong nhà lại nhiều thêm một bệnh nhân nữa rồi.
…
Còn về nguyên nhân phát sốt, dòng thời gian quay ngược về buổi chiều hôm qua.
Hôm qua, cái ván trượt mà Vân Thư đặt mua từ nước ngoài , chờ đợi gần một tháng, cuối cùng cũng đã về đến tay. Vừa nhận được chuyển phát nhanh, cô lập tức mở nó ra ngay, ngồi ở phòng khách tháo ra lắp vào suốt một buổi chiều. Nào là trục ván, mặt ván, bánh xe,… loay hoay làm đi làm lại không hiểu sao hết nguyên một buổi chiều, ngay cả Kẹo Lạc ở bên cạnh cắn đồ mài răng mới mua làm cái chuông nhỏ kêu leng keng leng keng liên tục cũng không thể nào phân tán sự chú ý của cô.
Sau khi lắp ráp và bôi trơn xong, cô hứng thú bừng bừng ôm ván trượt ra khỏi cửa, và giao Kẹo Lạc cho anh.
Theo cách nói của cô, là cô đã hẹn cùng một người bạn đi xoát đường phố. Còn theo cách hiểu của Chương Tư Niên thì đó chính là một chân giẫm lên ván trượt lướt đi khắp đường phố.
Chưa đầy một giờ sau khi cô đi ra ngoài, ngoài trời nổi gió dữ dội và mưa to.
Sau khi tìm kiếm một hồi, cuối cùng anh cũng tìm thấy cái điện thoại của Vân Thư ở bên trong khe ghế sofa.
Ai ngờ về sau, tiếng mưa nhỏ dần, kim đồng hồ chỉ chín giờ, nhưng Vân Thư vẫn chưa quay trở lại.
Kẹo Lạc đã nằm lỳ ở cửa từ khi nó nghe thấy tiếng mưa rơi, chân trước đè ép món đồ chơi mà Vân Thư mới mua cho nó nhưng không làm gì cả. Đôi mắt màu nâu nhạt nhìn chằm chằm vào cửa.
Gạch men sứ ở lối vào lạnh buốt, Chương Tư Niên lo lắng nó sẽ bị cảm lạnh, anh định ốm nó trở lại tấm thảm nó hay nằm ở gần ghế sofa. Nhưng Kẹo Lạc ngoan cố không nhúc nhích, một mực nhìn ra phái cửa, anh đàng phải đem tấm thảm ra cho nó nằm kẻo lạnh.
Mãi đến gần mười giờ Vân Thư mới trở về.
Cửa vừa bị đẩy ra, Kẹo Lạc đã kêu lên một tiếng, đứng dậy định cọ cọ vào người Vân Thư.
"Này, đừng đến gần chị. Người chị đang ướt lắm." Vân Thư đưa tay đè vào đầu Kẹo Lạc không cho nó đến gần.
Cả người cô ướt sũng, những lọn tóc xoăn màu hồng dính một sợi lại một sợi dính vào hai bên mặt, cô vốn đã gầy, chiếc áo phông rộng gần như dính chặt vào người cô, rất giống một con gà con mắc mưa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!