"Vân tiểu thư, đã lấy xong số thứ tự của cô rồi, mời cô di chuyển đến khu vực ghế chờ để đợi đến lượt mình."
Nhân viên lễ tân ở bệnh viện thú y đưa cho Vân Thư một tờ giấy đăng ký và một tờ khai thông tin cơ bản của thú cưng.
"Cảm ơn." Vân Thư dắt Kẹo Lạc đến khu vực ghế chờ.
Khu vực chờ của bệnh viện rất sạch sẽ, ngăn nắp, có khung leo bằng mây cho mèo và đồ chơi mài răng cho chó. Bệnh viên này ở thành phố S rất có danh, thiết kế xa hoa vô cùng, vị trí dễ tìm dễ thấy, điều kiện vật tư đầy đủ, và phí khám bệnh ở đây tất nhiên cũng không hề rẻ.
Cô ngồi xuống và bắt đầu điền vào mẫu đơn.
Họ tên chủ: Vân Thư.
Tên động vật: Kẹo Lạc.
Giống: Chó.
Tuổi: 10.
Những thông tin cơ bản này, Vân Thư nhắm hai mắt vẫn có thể viết ra.
Kẹo Lạc nằm bên cạnh chân của Vân Thư. Từ sau lần nhiễm nấm trước, lông trên người Kẹo Lạc đã rơi rụng rất nhiều, và độ bóng của nó cũng đã giảm đi, thoạt nhìn trạng thái thực sự không tốt là bao.
"Ồ… Tiểu Vân, không phải cháu mới đến đây tuần trước sao, thế nào lại tới nữa? Kẹo Lạc có vấn đề gì à?"
Một nam bác sĩ từ trong phòng phẫu thuật đi ra, nhìn thấy Vân Thư, ông ấy quen thuộc đến chào hỏi, vừa chào vừa xoa đầu Kẹo Lạc.
"Bác sĩ Lý." Vân Thư gật đầu chào lại, lông mày cô hơi cau lại, gương mặt mang theo vẻ buồn bã.
Kẹo Lạc đi theo Vân Thư đến thành phố S đã được ba năm, luôn luôn đến bệnh viện này để xem bệnh và làm kiểm tra định kì, các bác sĩ cơ bản đều biết hai người. Đầu tuần trước Vân Thư vừa mới đưa Kẹo Lạc đến đây làm kiểm tra định kì, trái tim suy kiệt ngày càng thêm nghiêm trọng, Vân Thư cũng vì thế ngày nào cũng thở dài ngán ngẩm.
"Lần trước cháu quên cho nó kiểm tra hàm răng, mấy ngày nay răng nó hình như xảy ra chút vấn đề. Hôm trước ở nhà cháu có nhìn qua, bị viêm chân răng và có mấy cái răng bị lung lay. À dạo gần đây ngày nào nó cũng ăn rất kém."
"Đến đây, Kẹo Lạc… Mở miệng để ông nhìn cái nào." Bác sĩ Lý ngồi xổm xuống, mắt nhìn hàm răng của Kẹo Lạc.
"Quả thật có chút nghiêm trọng. Lát nữa tôi còn phải làm phẫu thuật, hôm nay cháu cứ qua gặp bác sĩ Từ đi, chút nữa cô ấy sẽ kiểm tra kỹ cho Kẹo Lạc."
Nói xong ông ấy liền đứng dậy trở về phòng khám.
Khi nghe ông ấy nói ra hai chữ "Nghiêm trọng", sắc mặt Vân Thư càng thêm buồn bã.
Cô gọi Kẹo Lạc rồi dẫn nó vào phòng khám.
"Viêm răng nặng. Các chỉ số cơ thể của nó không còn tốt như trước, khả năng miễn dịch kém, rất dễ bị nhiễm trùng. Nếu nó còn nhỏ chút thì tôi sẽ khuyên nên cho nó nhổ răng. Tuy nhiên, nếu bây giờ nhổ răng thì có thể sẽ gây ra vết viêm mới. Vẫn nên là điều trị từ từ thì hơn."
"Lát nữa cô dẫn nó đi tiêm, tiêm liên tục trong ba ngày. Nếu tình trạng không thuyên giảm thì tôi sẽ kê thuốc cho nó sau."
"Cô cũng cần đặc biệt chú ý đến chế độ ăn uống của nó, nên ăn thức ăn lỏng một chút."
"Tuần trước kiểm tra không phải chỉ số tiêu hóa bị giảm đấy thôi, thức ăn lỏng hấp thụ tốt hơn. Cũng nên chú ý cả vấn đề vệ sinh răng miệng cho nó nữa."
…
"Đối với một chú chó lớn tuổi thường gặp nhiều vấn đề sức khỏe, cô cần phải chăm sóc nó đặc biệt cẩn thẩn."
Bác sĩ Từ nói một tràng dài các điều cần chú ý, Vân Thư vừa nghe vừa ghi vào sổ tay.
Sau đó cô dẫn Kẹo Lạc đến phòng tiêm.
Kẹo Lạc khi tiêm rất ngoan, khác hẳn với mấy con chó mèo khác hay cào cấu, sủa loạn lên. Trong phòng tiêm, lúc bác sĩ cố định bốn chân của nó, nó rất ngoan ngoãn hợp tác, không giãy giụa chút nào, Khi bị kim đâm vào da, nó cũng chỉ nhẹ nhàng kêu lên một tiếng .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!