Chương 20: (Vô Đề)

Khi Vân Thư cầm đĩa CD bước ra khỏi đám đông đang đứng xếp hàng, Chương Tư Niên đang đứng một mình bên cạnh lối ra vào, trong tay còn cầm một cái đĩa CD, thân hình anh cao lớn như một cây bạch dương kiên cường và mạnh mẽ.

Chiếc áo sơ mi kẻ sọc thiết kê riêng giúp tôn lên vóc dáng của chính bản thân người mặc, Chương Tư Niên là người mặc áo sơ mi phối với quần tây thích hợp nhất mà cô từng gặp. Thân thể được rèn luyện lâu năm cùng quần áo chính tề, vai rộng eo hẹp, phối hợp với mắt kính không gọng, quả là có một loại mị lực mê người.

Gần đến giờ buổi biểu diễn bắt đầu, trước cửa nhà hát đã có rất nhiều người đứng chen chúc nhau, nhưng dù có đứng ở một góc của hội trường, anh vẫn rất nổi bật trong đám đông, có lẽ vì khí chất hơn người chăng.

Vân Thư vượt qua đám đông hỗn loạn và tiến về phía anh.

"Không nghĩ lại gặp thầy ở chỗ này." Vân Thư lên tiếng trước.

"Ừ." Chương Tư Niên gật gật đầu, ánh mắt quét qua cái đĩa CD trên tay Vân Thư, mỉm cười và nói: "Tôi thích ban nhạc này cũng nhiều năm rồi."

"Em cũng tình cờ nghe được vào mấy năm trước thế rồi thích luôn, mà chuyện của công ty giải quyết xong rồi hả?"

"Cũng sắp xong rồi." Chương Tư Niên đẩy đẩy mắt kính bị rớt xuống, "Bằng không cũng không có thời gian rảnh rỗi để đi nghe buổi liveshow này."

"Vậy là tốt rồi. Hôm qua ông nội gọi điện hỏi chúng ta khi nào sẽ về nhà đấy."

"Đợi vài ngày nữa giải quyết xong công việc sẽ qua đó, ở trong nhà vẫn ổn chứ? "

Ngữ khí của Chương Tư Niên rất bình đạm khi nhắc đến việc trong nhà, nhưng giọng nói rơi vào tai của Vân Thư khiến cô hơi ngẩn ngơ.

Hai người đứng gần cửa ra vào nên không tránh khỏi đông đúc. Vân Thư vừa mới ngẩn người lập tức bị đám người phía sau chen lấn xô đẩy, cô không tránh kịp, chân đứng không vững, dường như loạng choạng sắp ngã.

Mắt thấy mình sắp ngã nhào vào vòng tay của Chương Tư Niên, cô liền nhanh chóng nắm chặt lấy cánh tay của anh, giữ nó và đứng vững. Cũng may là cô đã chơi trượt ván được nhiều năm, khả năng giữ thăng bằng vẫn rất tốt.

"À… được rồi. " Vân Thư tiếp tục trả lời câu hỏi bên trên "Không có gì to tát. Mấy ngày nay bận chép lại đồng hồ nước."

"Vào bên trong đi, ngoài này nhiều người quá." Chương Tư Niên nói.

"Được, thầy ngồi ở đâu?"

"Khu vực A, ghế số 25 hàng đầu tiên."

Vân Thư liếc mắt nhìn tấm vé trong túi xách: "Em ngồi ghế số 1 hàng đầu tiên ở khu vực B."

Hai người cùng nhau đi vào, bên trong mọi người cũng đang tìm kiếm vị trí ngồi của mình nên rất náo loạn, cả hai gần như phải dựa sát vào nhau. Thấy dòng người qua lại đông đúc, Chương Tư Niên mười phần phong độ, anh hơi nghiêng người, giúp cô không va chạm vào người khác.

Sau đó hai người tách nhau ra ở cửa phân chia khu vực A và khu vực B.

Vân Thư vừa đi vừa nhìn những con số ghi trên ghế: "Hàng thứ ba, hàng thứ hai, ừm, hàng thứ nhất, ghế số 1… tìm được rồi."

Đang chuẩn bị kéo chiếc ghế mềm gấp xuống, bên cạnh truyền đến một giọng nói quen thuộc: "Vân Thư. "

"Hả…. "Vân Thư ngẩng đầu nhìn qua, chớp chớp mắt nghi ngờ.

"Khu vực A, ghế số 25 hàng đầu tiên, tôi ngồi ngay ở đây. "

Khu vực A và khu vực B là hai khu vực đối diện với sân khấu, nằm cạnh nhau. Ghế số 25 tình cờ là ghế cuối hàng trong khu A, còn ghế số 1 là hàng ghế đầu tiên của khu B. Ban đầu  hai người chỉ nói là hai khu khác nhau nhưng thực ra chỉ cách nhau một cái hành lang.

Thật là trùng hợp, sự trùng hợp hoàn hảo khiến cô cũng cảm thấy kinh ngạc, không thể nào tin được, cô gãi gãi đầu và giải thích: "À…Ban đầu em muốn mua vị trí giữa sâu khấu. "

"Ừ… Tôi cũng nghĩ như vậy. "

Vị trí của hai người, quả thực là ngay chính diện đối mặt với sân khấu.

Cả hai đã vào chỗ ngồi, sắp đến giờ diễn, đèn trên sân khấu bật sáng, đèn khu vực khán đài liền mờ đi.

Vân Thư cúi đầu chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng, bỗng dưng nghe thấy giọng nói của Chương Tư Niên: "Sau khi buổi biểu diễn kết thúc để tôi đưa em về. "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!