Sáng sớm cuối tuần, ánh nắng xuyên qua khe cửa sổ len lỏi vào từng ngóc ngách bên trong căn nhà. Khi Chương Tư Niên mặc một thân đồ thể thao đi xuống tầng, Vân Thư đang ngồi trước cửa sổ, bên cạnh là Kẹo Lạc đang nằm phơi nắng, và cô đang chải lông cho nó. Sau khi chải xong, cô lấy ra một cái khăn nhỏ, thấm ướt, từng chút từng chút lau sạch những vết bẩn dính ở trên lông của Kẹo Lạc.
Lông Kẹo Lạc từ phần cổ kéo dài đến tận bụng là một mảnh lông tơ trắng muốt, Vân Thư thích nhất là sờ vào phần lông này của nó. Dạo này lông rụng nhiều, sờ tới sờ lui cảm giác cũng không còn mềm mượt được như trước. Lông ở hai bên khóe miệng cũng dần dần ngả sang màu vàng làm cho mép miệng trông như lúc nào cũng bẩn. Ban đầu Vân Thư còn cho rằng là tại vì không lau sạch sẽ cho nó sau khi ăn, lau đi lau lại nhiều lần mới nhận ra rằng đây là lông nó đang bắt đầu đổi màu khi về già.
Vân Thư thực sự chăm sóc cho tóc của mình rất tốt, Chương Tư Niên nhớ rằng khi anh gặp cô vào hai ngày trước thì thấy một vài sợi tóc đen đã mọc trên đỉnh đầu, và màu hồng đã nhạt đi không ít, hôm nay gặp lại, phần chân tóc đã được nhuộm lại, màu hồng trông cũng sáng hơn trước, chắc là do dưới ánh nắng, mái tóc trở nên lung linh và tỏa sáng hơn.
Cô gái với mái tóc màu hồng xoăn nhẹ cùng với Kẹo Lạc lông xù trắng muốt cùng ở tại một chỗ. Đuôi mắt Vân Thư rủ xuống, chính là ánh mắt của thanh xuân, ngây thơ vô tội, dưới ánh nắng, đôi mắt cô ánh lên màu nâu hổ phách. Một người một chó ở bên nhau, không biết Kẹo Lạc đã làm gì mà chọc cho Vân Thư thỉnh thoảng khẽ cười thành tiếng, vừa cười vừa xoa xoa cổ với bụng của nó, Kẹo Lạc cũng bày ra vẻ mặt hưởng thụ, không khí rất hài hòa khác thường.
Lúc Chương Tư Niên đi xuống bậc cuối cùng, khoảnh khắc này vừa lúc dừng lại.
Kẹo Lạc nửa ngồi, hai chân trước chống lên, Vân Thư ngồi dưới đất, ngồi thẳng người, đưa tay ôm lấy đầu Kẹo Lạc, mí mắt rủ xuống, một người một chó dựa vào nhau. Ánh mặt trời nhàn nhạt chiếu vào làm trên cơ thể cả hai xuất hiện một viền vàng ấm áp. Hàng mi cong, dài của Vân Thư che đi mí mắt, dưới ánh mặt trời dường như được rắc thêm một lớp phấn vàng óng ả.
"Chào buổi sáng." – Nhìn thấy Chương Tư Niên đi xuống, Vân Thư buông Kẹo Lạc ra, ngẩng đầu lên tiếng chào hỏi, đôi mắt màu hổ phách lấp lánh, Kẹo Lạc bên cạnh cũng phối hợp sủa theo.
"Chào buổi sáng." – Chương Tư Niên vừa chào, vừa đi tới bên cạnh bàn, rót nước, ngửa đầu uống sạch. Sau đó bước ra cửa, thay giày, chuẩn bị ra ngoài chạy bộ.
"Thầy chờ em với." – Vân Thư thấy anh chuẩn bị đi ra ngoài, liền dắt theo Kẹo Lạc cùng đi, "Mấy ngày nay không dẫn nó ra ngoài. Từ nay em định mang nó đi dạo tiện thể kiểm soát cân nặng của nó."
Kẹo Lạc không tính là thừa cân, 27kg, cân nặng bình thường của một chú chó chăn cừu Úc trưởng thành. Nhưng sau khi nó có vấn đề về tim mạch, bác sĩ khuyên nên nó giảm cân, nhẹ hơn sẽ giúp giảm gánh nặng cho tim.
Thật ra nó không cần tập thể dục để giảm béo, gần đây nó khẩu vị không tốt, gầy đi trông thấy. Mỗi lần Vân Thư chải lông cho nó, chạm vào thân thể gầy gò dưới lớp lông tơ, cô không khỏi cảm thấy xót xa. Nhưng chỉ cần không phải vận động mạnh thì tập thể dục vẫn có lợi cho cơ thể nó hơn.
"Ừm." Chương Tư Niên thay xong giày, đứng ở cửa chờ Vân Thư buộc dây vào Kẹo Lạc.
Hai người sóng vai đi ra ngoài, Chương Tư Niên thường đi bộ đến vườn hoa gần trung tâm tiểu khu rồi mới chạy bộ, Vân Thư không có phương hướng đi bộ cố định nên cô cũng dắt Kẹo Lạc đi cùng với Chương Tư Niên.
"Ồ… Tiểu Chương."
Đi chưa được mấy bước, Chương Tư Niên đã bị một người đàn ông trung niên gọi lại, nghe giọng điệu của anh ta chắc là người quen.
Nhìn cách ăn mặc chắc là người này buổi sáng cũng tập thể dục trong tiểu khu.
"Ngụy lão sư, chào buổi sáng." Sau khi chào hỏi, anh quay đầu giới thiệu với Vân Thư, "Đây là Ngụy Hòa, Ngụy lão sư, là giáo sư khoa thống kê của Đại học C."
"Chào Ngụy lão sư." Vân Thư nhanh chóng cúi đầu chào.
"Đứa nhỏ này khách sáo quá." Ngụy Hòa xua tay.
Vân Thư nghe anh giới thiệu, vô thức nắm chặt lấy sợi dây. Sau khi hai người kết hôn, đây là lần đầu tiên hai người dùng thân phận vợ chồng gặp người ngoài, hơn nữa còn là giáo sư Đại học C, tương lai rất có thể họ sẽ gặp lại nhau ở trường học khiến cô không khỏi cảm thấy có chút khẩn trương.
"Không cần khách khí." – Hai người một cao một thấp sáng sớm cùng nhau dắt chó đi dạo, Ngụy Hòa lúc mới đầu nhìn thấy còn có chút kinh ngạc, "Khoảng thời gian trước nghe ông nội cậu nói câu đã kết hôn. Chúng ta còn đang thắc mắc không biết rốt cuộc cô gái xuất sắc nào ai đem cháu đóng gói bước vào tòa cung điện hôn nhân. Hôm nay cuối cùng cũng găp được."
Khi Vân Thư nghe thấy câu "cô gái xuất sắc" khuôn mặt của cô có chút đỏ lên, không phải do thẹn thùng mà là cực kì xấu hổ. Từ nhỏ đến lớn cô luôn là người khiến các giáo viên đau đầu nhất, từ xuất sắc hiếm khi được thốt ra từ miệng một giáo viên khi miêu tả về cô.
Nhưng lời xã giao thì vẫn phải nói ra, Vân Thư khiêm tốn cúi đầu trả lời: "Ông quá khen rồi ạ."
"Cô gái nhỏ này làm nghề gì vậy?"
"Em còn chưa đi làm…" Vân Thư ngập ngừng trả lời., "Em vẫn còn đang đi học."
"Cô ấy đang là sinh viên Đại học C." Chương Tư Niên giải thích.
Ngụy Hòa liếc nhìn Chương Tư Niên, sự trêu chọc trong ánh mắt của ông ấy rất rõ ràng — Quả nhiên là người trẻ tuổi.
Vân Thư hiển nhiên cũng cảm nhận được ánh mắt trêu chọc của Ngụy Hòa, xấu hổ cúi đầu xuống.
Vẻ mặt Chương Tư Niên không thay đổi, rất bình tĩnh nắm tay cô: "Hôn lễ sẽ được tổ chức sau khi cô ấy tốt nghiệp, đến lúc đó nhất định sẽ mời ông."
"Được… được." Ngụy Hòa gật đầu nói, "Không quấy rầy vợ chồng hai người nữa, cháu biết nhà ông rồi đấy, có thời gian thì nhớ đưa cô ấy đến nhà ông ăn tối nhé."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!