Vân Thư lấy một tờ giấy từ trong túi ra và lau sạch sẽ cây bút mà Kẹo Lạc vừa tìm thấy. Cô xoa xoa cái đầu xù của Kẹo Lạc.
"Cái bút này nhìn không tệ" – Ông cụ nhìn Kẹo Lạc đi về hướng này cũng dắt theo chú chó của mình đi tới, "Cũng không biết là của ai làm rơi."
"Của cháu…Là của người nhà cháu ạ!". Đối với người ngoài, Vân Thư nhất thời không nhớ phải xưng hô với Chương Tư Niên như thế nào.
"Chó của cháu có lẽ ngửi thấy mùi quen thuộc nên đã chui vào tìm." Vân Thư giải thích.
"Yo – Con chó này thông minh quá."
"Vâng – Hồi nhỏ cháu hay vứt đồ bừa bãi và thường xuyên không tìm thấy chìa khóa ở đâu, đều là nó tìm đem trở về."
Vân Thư đi cùng ông lão, tay dắt Kẹo Lạc đi loanh quanh trong vườn. Một lúc sau thời tiết trở nên nóng nực, Kẹo Lạc bắt đầu thở hổn hển, chắc là mệt rồi. Vân Thư chào tạm biệt ông lão, dẫn Kẹo Lạc đến cái ghế đá rợp bóng cây ven đường nghỉ ngơi vài phút. Hai người vừa tắm nắng vừa lắc lư trở về.
Việc đi dạo dường như đã tiêu hao chút năng lương nên vừa trở về nhà, Kẹo Lạc liền kêu ô ô và đi vòng quang bên chân cô đòi ăn.
Vân Thư thấy thế, tâm tình rất tốt, mở một túi thức ăn tươi cho nó ăn.
…
Cô vừa mở điện thoại lên, vào Wechat thì thấy các tin nhắn gần như bùng nổ.
Tối hôm qua talkshow lên sóng, có mùa đầu tiên làm tiền đề nên rating mùa thứ hai cũng không tồi, đứng thứ hai trong bảng xếp hạng các talkshow trực tuyến cùng thời điểm. Một vài câu nói trong chương trình tối qua vẫn còn là hot search trong ngày hôm nay.
Vân Thư nhìn nhóm WeChat của công ty đang sôi nổi chúc mừng mùa thứ hai khởi đầu tốt đẹp, kêu la muốn Lý Úy tối nay mời khách.
Lý Úy có lẽ chưa có lên mạng, mọi người trong nhóm kêu la thật lâu nhưng vẫn chưa thấy xuất hiện.
Vân Thư cuối cùng cũng ý thức mình là cổ đông lớn thứ hai của công ty, lên tiếng:
[Vân Thư: Anh Úy của mọi người chắc đang bận rồi. Tôi sẽ gửi hồng bao. Chúc mọi người buổi tối vui vẻ.]
Nói xong cô gửi liên tiếp mấy đại hồng bao vào trong nhóm, và mọi người vô cùng sôi nổi giành giật nó.
…
Lúc Chương Tư Niên trở về còn chưa tới giờ cơm, trời đã nhá nhem tối, anh bước tới của sân, cửa sổ trong nhà rực rỡ ánh đèn vàng ấm áp.
Vân Thư ở trong phòng không đi ra. Cũng không biết là đang làm gì trong phòng, tiếng cười nói và âm thanh ư ử của Kẹo Lạc thỉnh thoảng lại vang lên, theo khe của vang vọng cả hành lang.
Cơm cô đã nấu xong, sôi sùng sục, hơi nước bốc lên từ lỗ thông hơi, mang theo mùi thơm của gạo và vị ngọt của rau.
Vân Thư không biết gì về nấu ăn, nhưng dưới sự hướng dẫn chính xác đến từng ml nước của Chương Tư Niên, sau nhiều lần thử cô đã có thể nấu thành công cơm trộn bằng nồi cơm điện. Bằng cách này, khi Chương Tư Niên trở về, anh chỉ cần xào rau, có thể tiết kiệm không ít thời gian.
Ngành tài chính trông có vẻ rực rỡ và hào nhoáng nhưng cũng là ngành tiêu hao nhiều tâm sức nhất. Chương Tư Niên, với tư cách là người điều hành một công ty, thậm chí còn bỏ ra nhiều hơn thế. Hương thơm của gạo chín trong không khí quyện với tiếng cười như chuông bạc làm bao mệt nhọc đều tan biến.
Vân Thư nghe thấy tiếng động trong phòng bếp, xỏ dép và đi xuống tầng: " Thầy về rồi."
"Ừm." Chương Tư Niên một bên trả lời một bên dọn thức ăn lên bàn.
"Nhân tiện, hôm nay Kẹo Lạc tìm thấy cái này trong bụi cỏ." – Vân Thư nói, cô từ trong một cái hộp trên bàn lấy ra cái bút máy mà Kẹo Lạc sáng nay nhặt được đưa cho Chương Tư Niên, " Nhìn rất giống cái của thầy nên em mang về."
"Không liên quan đến em. Hôm nay Kẹo Lạc ở ven đường bất luận thế nào cũng không chịu đi, cuối cùng tìm thấy cái này trong bụi cỏ."
Chương Tư Niên nhẹ nhàng đặt bút lên bàn, nói: "Cái bút này là một món quà mà tôi nhận được khi còn học nghiên cứu sinh ở Mỹ, là của SCI tặng cho người có bản luận văn đứng thứ nhất. Nó không đắt nhưng có ý nghĩa đặc biệt. Tôi cũng sử dụng nó rất nhiều năm rồi, dùng nó ký không ít hợp đồng quan trọng."
"Nói tóm lại vẫn cảm ơn em và Kẹo Lạc."
"Cảm ơn em thì không cần đây." – Vân Thư dùng sức hít hà mùi thịt trong không khí, vẻ mặt chần chừ, do dự vài giây, cuối cùng nói: "Nhưng nếu muốn cảm ơn Kẹo Lạc thì tiện thể lúc nấu cơm, anh có thể làm thêm cho nó một chút được không, không cần thêm gia vị?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!