Chương 15: (Vô Đề)

"Nói đi, ai đã giúp em làm bài tập này?"

Vân Thư đột nhiên ngẩng đầu, nhìn Chương Tư Niên ánh mắt bảy phần kinh ngạc, ba phần không thể tin được. Nếu như cô là một con mèo thì giờ phút này chắc chắn đã bị hù đến nhảy dựng lên, lông tơ trên người dựng thẳng đứng.

"Bất quá trước tiên em phải cho tôi biết ai đã làm bài tập này giúp em đã!"

Môi Vân Thư khẽ mấp máy, trong lòng lo lắng, nhìn sắc mặt của Chương Tư Niên trầm xuống, áp lực quá lớn khiến cô không nói nên lời.

Chương Tư Niên hơi ngả người tựa vào chiếc ghế sau, gác một chân lên giống như cười mà không phải cười khẽ nói: "Dù sao thì hiện tại tôi cũng không còn là giáo sư Đại học C nữa, không thể như các giáo sư khác cho em rớt môn, đương nhiên cũng không có cách nào gây rắc rối cho người bạn học đã giúp em cả."

"Cho nên em không cần phải khẩn trương như vậy."

Vân Thư co rụt cổ, khiếp đảm, lén rơi lệ trong lòng, nội tâm cô kêu gào — cho dù anh không còn ở Đại học C nữa những so với những giáo sư khác vẫn đáng sợ hơn!

Cô lắp bắp mở miệng: " Không phải bạn học…đó là một người quen của em, trước đây anh ấy học chính là chuyên ngành này."

Cô cụp mắt xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt Chương Tư Niên: "Tối hôm qua thầy không có ở đây, em đã làm được một nửa, nhưng không làm tiếp được nữa nên mới hỏi anh ấy, anh ấy ngại em hỏi nhiều phiền phức liền …liền trực tiếp thay em làm."

"Bất quá cái này không giống như của một người chuyên nghiệp viết." Chương Tư Niên lật lật mấy trang giấy trong tay, tiếp tục hỏi.

"Ban đầu bản anh ấy viết rất chuyên nghiệp." Vân Thư dừng lại, càng nói giọng càng nhỏ, " Quá chuyên nghiệp, không giống trình độ của em. Em…em sợ thầy nhìn thấy cho nên mới sửa lại."

"Biết tôi làm sao nhìn ra được không?" Chương Tư Niên lật đến một trong số các trang, ngón tay thon dài chỉ vào một bức ảnh, nói: " Bức ảnh trên đây rõ ràng là giao diện của Stata, nhưng tôi mới chỉ dạy em sử dụng E

-ViewS. Tuy đều là phần mềm phân tích thống kê, nhưng giao diện cùng thao tác vẫn thấy có sự khác nhau."

"Còn những cái khác đều che giấu vô cùng tốt."

Gương mặt luôn không có cảm xúc của Chương Tư Niên lúc này đây lại mang theo ý cười, rõ ràng là một bộ dạng ôn nhu, dịu dàng nhưng cô lại không cảm nhận được chút ấm áp nào cả.

"Em sai rồi." Vân Thư biết mình đã bị nhìn thấu, cũng không giảo biện thêm nữa, cô dứt khoát nhận lỗi luôn, tranh thủ thẳng thắn để dược khoan hồng.

"Chỉ mỗi nhận lỗi thôi à?"

"Bài tập…Em sẽ làm một bài khác để nộp cho thầy." Vân Thư ngẩng đầu lên, lén quan sát sắc mặt của Chương Tư Niên, anh vẫn thản nhiên như cũ, không thấy được vui mừng hay tức giận.

"Bài tập đương nhiên phải viết lại." Chương Tư Niên nhìn thoáng qua mấy tờ giấy mỏng, sau đó ngẩng mặt lên nhìn cô, "Hiện tại tôi không thể trừ điểm em hay cho em rớt môn, vì thế, viết cho tôi một bản kiểm điểm, xem như là một bài học."

"Kiểm…kiểm điểm." Vân Thư tròn mắt ngỡ ngàng nhìn Chương Tư Niên. Hồi nhỏ cô nghịch phá không ít, náo cái này phá cái kia, đã viết qua không ít bản kiểm điểm. Nhưng đó là chuyện của lúc nhỏ, mấy năm nay ngay cả số lần cô cầm bút viết cũng có thể đếm trên đầu ngón tay.

"Ừm." Anh gật đầu, bổ sung: "Viết tay."

Thấy vẻ mặt không thể tin nổi của cô, ánh mắt Chương Tư Nhiên quét qua, thanh âm không nặng không nhẹ: "Có vấn đề gì, hửm?"

"Không, không có vấn đề gì."

"Bản kiểm điểm thì có thể để sau viết và nộp cho tôi vào tối thứ sáu. Còn tối nay em ở đây phân tích số liệu lại một lần, có gì không hiểu có thể hỏi trực tiếp tôi."

"Được chứ?" Chương Tư Niên hỏi,

"Được…được." Vân Thư vội vàng thu dọn đồ đạc trên bàn, chạy ngay về phía bàn đọc sách như một chú thỏ đang rất sợ hãi, thật ra nếu nghe theo trái tim mình, ngay lúc này đây cô ước gì có thể rời đi càng xa càng tốt.

Chương Tư Niên không nói gì, gương mặt vẫn như cũ, tối nay không phải giải quyết việc công ty bèn từ giá sách bên cạnh lấy ra một quyển sách và ngồi xuống, Vân Thư lén lút liếc mắt nhìn qua, không khỏi cảm khái, là một quyển sách tiếng anh dày cộp nha.

Về phía cô, cho dù là làm lại từ đầu, dựa theo từng bước trong sách, tập trung làm, kết quả cuối cùng vẫn như cũ là cùng trong sách không nhất trí, cô bất lực vò đầu bứt tóc, nằm trên bàn làm việc, vẻ mặt sụp đổ nhìn chằm chằm vào những con số cùng kí tự trên Laptop.

Cô ngẩng đầu nhìn sang Chương Tư Niên, đối diện với một quyển sách dày cộp mà cô cho là vô cùng tẻ nhạt, vẻ mặt anh chăm chú, ánh đèn phác họa ra những đường nét vô cùng đẹp đẽ.

Cô ngược lại muốn mở miệng hỏi, nhưng là vừa mới bị giáo huấn, lại bị Chương Tư Niên ép buộc ngồi làm, tóm lại là có chút không dám.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!