Chương 14: (Vô Đề)

Buổi sáng mùa hè, ánh mặt trời không quá chói chang, trong không khí mang theo một mùi cỏ nhàn nhạt, gió thổi nhẹ nhàng, cây trúc đào đung đưa trong gió nhẹ, lá cây trong gió tạo nên tiếng rì rào.

"Đi thêm hai bước nữa thôi."

Xung quanh không có người, chỉ nghe thấy tiếng, còn chưa chạy đến của nhà thì nghe thấy giọng nói của Vân Thư. Giọng nói cô trong veo, thanh thúy, âm cuối còn mang chút mềm mại.

Chương Tư Niên chạy thêm hai bước, rẽ vào liền thấy ở trước mặt dưới bóng cây, Vân Thư đang kéo kéo Kẹo Lạc. Kẹo Lạc phỏng chừng đã thấm mệt, nằm bò ra ở ven đường, mặc cho Vân Thư có kéo thế nào cũng chịu không đi, một bộ dạng hoàn toàn ỷ lại vào mặt đất, không muốn động đậy.

Vân Thư ngồi xổm trước mặt Kẹo Lạc, cánh tay cô nhỏ nhắn, tinh tế. Cô trừng mắt, mặt đối mặt với nó, lông mi cong cong chân mày hơi nhướn lên, mím môi giả bộ hung dữ, tuy thế nhưng dáng vẻ này của cô không có một chút uy h**p nào.

"Em nói xem, chị cố ý dậy sớm đưa em đi dạo, vậy mà em xem em mới đi được mấy bước chứ?"

Kẹo Lạc nghiêng đầu sang một bên, tựa hồ không muốn đáp lại Vân Thư, tiếp tục nằm sấp l**m l**m lông chân của mình

"Em còn dám phớt lờ chị?" – Vân Thư đưa tay ra, ôm đầu nó quay lại, khôi phục trạng thái một người một chó bốn mắt nhìn nhau

"Được rồi được rồi." – Cuối cùng vẫn là Vân Thư thỏa hiệp trước, cô vuốt vuốt lông Kẹo Lạc: "Mệt rồi thì về thôi, đợi nghỉ thêm hai phút nữa, nhân tiện hôm nay dậy sớm lại mát mẻ, trở về chị sẽ tắm cho em."

Kẹo Lạc nằm thêm một, hai phút mới đứng dậy. Vân Thư dắt nó chậm rãi trở về, bỗng có cơn gió thổi qua, mắt cô híp lại, khóe miệng mỉm cười, lúm đồng tiền như ẩn như hiện, bộ dạng vô cùng thoải mái.

Vân Thư đi chậm, Chương Tư Niên chạy mấy bước liền đuổi kịp hai người

"Chào buổi sáng" – Chương Tư Niên chào hỏi

"Thầy Chương, chào buổi sáng." – Vân Thư đáp lại, Kẹo Lạc đi bên cạnh ư ử một tiếng hưởng ứng.

"Dắt chó đi dạo sao?"

"Đúng vậy, Kẹo Lạc dạo gần đây luôn uể oải, không muốn ra ngoài, cứ thế này thì không tốt cho cho cơ thể nó, vì vậy sáng nay em dậy sớm dẫn nó ra ngoài đi dạo."

Hai người một chó cùng nhau đi bộ trở về, lúc này mặt trời bắt đầu nhô lên, ánh sáng chiếu xuống cả ba như mạ thêm một tầng ấm áp, những cái bóng trải dài và chồng lên nhau

"Tôi đi chuẩn bị bữa sáng trước."

"Vậy thầy cứ ăn trước đi ạ." – Vân Thư dắt Kẹo Lạc vào trong sân, hướng về phía Chương Tư Niên, vẫy vẫy tay :"Buổi sáng em muốn tắm rửa cho Kẹo Lạc trước, thầy không cần chờ em."

"Ừm."

- Chương Tư Niên tỏ ý đã biết, gật đầu rồi vào nhà chuẩn bị bữa sáng.

Bữa sáng xong xuôi, anh dọn dẹp lại mọi thứ. Lúc ngồi trong phòng khách chợt nghe thấy tiếng cười của Vân Thư từ ngoài sân vọng vào.

Anh đẩy của phòng ra, Vân Thư đang lấy một cái vòi nước từ bồn rửa trong sân, điều chỉnh nhiệt độ rồi bắt đầu tắm rửa cho Kẹo Lạc. Lúc này, khắp cơ thể nó đã dính đầy bột xà phòng trắng như tuyết, Kẹo Lạc vốn là một chú chó cỡ lớn, bây giờ giống như lớn hơn một vòng. Nó lắc đầu, bọt xà phòng đều bắn tung tóe, Vân Thư ở gần nó nhất, hiển nhiên cũng bị dính đầy người, chóp mũi cũng dính một ít bọt trắng

"Nào, em hư quá đi." Vân Thư than thở, bật công tắc vòi rửa sạch bọt trên người nó.

Môi của Chương Tư Niên khẽ nhếch lên, anh nhìn gương rồi chỉnh lại cà vạt, lúc ra ngoài, ánh mắt anh quét qua khoảng sân lộn xộn.

Vân Thư nhìn tới ánh mắt của anh, giơ cánh tay đầy bọt xà phòng, nghiêm túc cam đoan: " Đợi sau khi tắm rửa xong cho nó, em sẽ dọn dẹp mọi thứ sạch sẽ"

Tắm cho một con chó cỡ lớn chưa bao giờ là điều dễ dàng. Mới sáng sớm mà cả người Vân Thư đều đã đẫm mồ hôi, toàn thân ướt sũng mới có thể đem Kẹo Lạc tắm rửa sạch sẽ, bộ lông xù xù và vô cùng mềm mại.

Vân Thư cọ cọ mặt mình vào bộ lông của nó, thở phào mãn nguyện rồi mới đi tắm rửa ăn cơm.

Thẩm Lan hôm qua đã giúp cô làm xong bài tập, chính vì thế hôm nay Vân Thư liền không có việc gì làm.

Dùng bữa sáng xong, cô bèn đi viết bản thảo, lần này cô làm về một chủ đề đang hot gần đây và bắt đầu livestream. Sau khi kết thúc, cô liếc nhìn số tiền donate được nhận, chuyển hết cho Cố Tiêu. Xong việc, cô quay lại tập trung viết bản thảo, quay video, chỉnh sửa và chuẩn bị sẽ cho ra mắt vào cuối tuần.

Khi Chương Tư Niên đi làm về, Vân Thư đang ngồi khoanh chân trên thảm phòng khách, một tay cầm cái muỗng, tay còn lại ôm nửa quả dưa hấu, trên bàn đặt một cái iPad, không biết cô đang xem cái gì mà cười đến nghiêng ngả. Kẹo Lạc nằm cạnh chân cô, bên miệng nó còn một đĩa dưa hấu, đang lóng nga lóng ngóng ăn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!