Chương 13: (Vô Đề)

"Em đăng nhập vào hệ thống giáo dục của trường, ở trang đầu có một số tài nguyên để kiểm tra."

Vân Thư dựa theo lời nhắc nhở của Chương Tư Niên, đăng nhập vào website, mắt quét qua mấy lần: "Tìm thấy rồi".

"Em click vào đó đi, nếu tôi nhớ không nhầm thì đại học C có mua quyền truy cập dữ liệu mạng lưới kinh tế Trung Quốc, kho số liệu Thái An CSMAR, quyền sử dụng dữ liệu kinh tế xã hội của Trung Quốc, trong số ba dữ liệu lớn kia chắc hẳn sẽ có mấy cái số liệu em muốn tìm, sau đó download xuống là xong."

"Thầy…thầy nói chậm một chút…" – Vân Thư nhấp chuột – "Bên trong…phát triển kinh tế…"

Con chuột lướt qua các dữ liệu dày đặc trên website cuối cùng cũng tìm thấy kho số liệu mà Chương Tư Niên nhắc tới: "A, thực sự có này."

"Hôm qua không phải là niêm giám thống kê quốc gia có công bố các số liệu này hay sao?" – Hai bên má Vân Thư ửng hồng, xoa xoa chỗ mình đã cất công đánh máy 2 tiếng, hơi đau nhức cổ tay, hết sức ủy khuất chun mũi: "Hôm nay em đi một vòng lớn ở thư viện mới tìm được niên giám của những năm này. Cũng không biết đã qua bao lâu rồi nhưng trang sách đã xám xịt lại, cả một buổi em lật đi lật lại chắc hẳn cũng sắp viêm mũi tới nơi."

Vân Thư đỏ mặt  vò vò mái tóc, tóc cô trước đó vốn đã bù xù, giờ lại càng không nhìn được: "Hẳn là khi đó em…em đã ngủ gật mất tiêu."

Vân Thư đại khái mất mười phút để kiểm tra số liệu bên trong và download thứ cô cần về máy.

Nhìn đống số liệu trong bảng Excel vừa tải xuống, cô lại quay sang đống mình đã gõ, chán nản cốc cốc đầu mình mấy cái.

Vân Thư vốn là một cô gái hoạt bát vui vẻ, sự chú ý không đầy mấy phút đã bị phân tán. Trước đó do cô lo lắng số liệu quá nhiều gõ vào không hết nên mới ép mình phải tập trung, hiện tại chỉ cần 10 phút cô đã làm xong số liệu, mà cũng còn cách lâu nữa mới tới thứ tư, đột nhiên có cảm giác không muốn tiếp tục làm bài.

Vân Thư từ từ nhập số liệu vào phần mềm phân tích, phần mềm phân tích tất cả đều là tiếng Anh cô xem thấy nhức đầu, chưa đầy mấy phút sau liền bắt đầu không nghiêm túc.

Cô lén ngẩng đầu liếc nhìn Chương Tư Niên ngồi phía đối diện đang vô cùng nghiêm túc xem văn kiện, không có thời gian chú ý tới cô.

Thế là cô nhanh chóng vươn tay ra lấy cái điện thoại để dưới mặt bàn, lợi dụng cái ngăn bàn tránh ánh mắt của Chương Tư Niên mở điện thoại lenen. Kì thực cô cũng không biết giờ nên chơi gì, bất quá đối với đống số liệu kia cô không biết phải xử lý sao, cũng không muốn xử lý.

Sau khi lướt Weibo không thấy có gì mới mẻ, cô out ra, lúc này để ý thấy trên Wechat có thông báo tin nhắn.

[Cố Tiêu: Vân Thư à, kinh phí tổ chức không đủ, cần có sự hỗ trợ phát sóng trực tiếp của cậu nha.]

Vừa nhắn vừa gửi một loạt icon khóc lóc.

[Cố Tiêu: Chị tính toán thử một chút, tháng này chị mới trực tiếp vào hai ngày trước thôi đó.]

Cố Tiêu này giống như cô, cuộc sống khó khăn, cũng là phú nhị đại thắt lưng buộc bụng để sống qua ngày.

Hai nhà trên phương diện làm ăn có chút liên quan. Cố Tiêu lúc trước là một vị thiếu gia ăn chơi từ đầu tới đuôi, kết quả một lần đua xe xảy ra tai nạn, khiến người nhà tức giận, cha cậu ta ra tối hậu thư, ném anh ta tới vùng núi xa xôi tại Vân Nam, thu lại tất cả phương tiện với thẻ ngân hàng, nói khi nào tính tình thay đổi mới cho trở lại.

Trải qua hai tháng khổ cực nhìn đám trẻ vùng núi sống vô cùng khó khăn, không có trường học, không có thầy cô, không có trường học tử tế, bước chân trần trên đường núi không đành lòng liền tự tay lập nên một cái quỹ tên là "Mầm non" giúp quyên góp học tập, hằng năm mỗi dịp khai giảng đều tự mình đem tới một khoản học phí và phí ăn uống quyên tặng. Ngoài ra còn có tiền dùng để tu sửa trường học, mỗi kì nghỉ đông và nghỉ hè còn tổ chức một chương trình dạy học do sinh viên các trường đại học tới giảng dạy.

Các tổ chức phi lợi nhuận thế này đều chỉ nhận quyên góp nên hoạt động khá khó khăn, người quyên góp tiền đa phần đều là bằng hữu thân quen của Cố Tiêu. Vân Thư cũng tính là một trong những bạn bè của cậu ta nên mấy lần đã lấy danh nghĩa cậu ta quyên góp cho mấy đứa nhóc. Khi đó Vân Thư vừa mới làm talkshow, khi livestream cũng không chuẩn bị kịch bản trước, tùy tiện nói một chút, dưới comment đều là hahahaha, tuy nhiên cũng quyên góp được không ít.

Vân Thư cũng không thiếu tiền lắm, vì vậy toàn quyên cho bên Cố Tiêu, sổ sách mỗi tháng sẽ đều công khai.

Giai đoạn trước số tiền thu được không quá nhiều, sau này trang của cô có nhiều fan hâm mộ hơn, cùng biết số tiền donate sẽ đều được quyên tặng nên tiền donate càng lúc càng nhận được nhiều thêm, trước mắt số tiền bên phía cô là số tiền quyên tặng lớn nhất bên quỹ của Cố Tiêu.

Vân Thư lén ngẩng đầu lên, thấy Chương Tư Niên vẫn xem văn kiện cô liền yên tâm cúi đầu tiếp tục nhắn tin.

[Vân Thư: QAQ, gần đây tôi hơi bận một chút.]

[Cố Tiêu: Chừng nào thì cậu chú tâm làm việc được đây?~~~~]

[Vân Thư: Khi nào qua môn kinh tế lượng đã nha.]

[Cố Tiêu: Xin nén bi thương.]

[Vân Thư: Tôi nghĩ không có raaaa.]

[Cố Tiêu: Nếu không thì cậu nhờ người làm giúp đi. Ở trường tiêu chút tiền là ổn đó mà."]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!