Chương 10: (Vô Đề)

Thông báo nhỏ: Hello, mình có một chút thông báo. Mình xin phép được đổi ngôi của bé Thư với anh Niên là em

-thầy nhé, tại bây giờ bé Thư vẫn còn khá là ngượng ngùng ấy, tới khi nào hai người có tình cảm thì mình sẽ đổi lại nha, cảm ơn mọi người cũng như mình xin lỗi nếu mọi người cảm thấy khó chịu ạ. 

"Vừa rồi thông hiểu đạo lý giải thích không tồi."

- Khóe miệng Chương Tư Niên mang theo mấy phần ý cười,  mở miệng nói: "Đại học C đúng là đại học tài chính và kinh tế chuyên nghiệp, so với các trường khác, không khí của trường, cách giảng dạy hay cách định hướng nghề nghiệp đều có sự khác biệt rất lớn, em tóm tắt lại rất chuẩn."

Ánh nắng ấm áp từ ngoài cửa sổ chiếu vào phác họa nên ngũ quan tuấn tú của anh, cúc áo sơ mi cài tới tận nút trên cùng, quần dài đen, màu trắng của chiếc sơ mi làm thân ảnh anh có chút chói mắt.

Đây rõ ràng là một lời động viên, nhưng bên trong Vân Thư không có chút vui vẻ nào.

"Thầy, thầy về lúc nào vậy ạ?" Không hiểu sao cô lại có cảm giác chột dạ khi làm sai, tay vò vò một góc áo, thật giống như một đứa trẻ làm sai đang chờ hình phạt. Ngay cả kính ngữ đã tập không dùng cũng đều lôi ra.

"Đại khái là lúc em nói về việc giảng dạy ngành kế toán của trường."

Vân Thư nuốt nước miếng, khi đó…khi đó cô chỉ mới bắt đầu mà.

"Tôi về lấy một phần văn kiện, lại thấy em đang phát trực tiếp. Nếu tôi lên lầu sẽ lẫn vào máy quay." Chương Tư Niên giải thích.

Vân Thư xấu hổ gãi gãi đầu: "Phòng em có hơi nhiều đồ nên không có chỗ làm, đành phải tiến hành ngay ở phòng khách."

"Không sao. Phòng khách được tính là không gian công cộng."

"Thầy không phải là về lấy văn kiện sao?" Nhìn Chương Tư Niên không có ý tứ đứng dậy, Vân Thư đành mở miệng hỏi.

Vân Thư ngày càng đỏ mặt, thời gian cô livestream khá dài, đã làm trễ nải không ít thời gian của Chương Tư Niên: "Vậy phiền thầy rồi."

"Dạ được."

Chương Tư Niên kéo tay áo sơ mi lên, lấy trong tủ lạnh một ít nguyên liệu, bắt đầu chuẩn bị: "Hôm qua quên mất không hỏi em có không thích cái gì không, trong tài liệu em đưa lần trước không có phương diện về đồ ăn."

"Em không có quá kén chọn, chỉ là…" – Vân Thư hơi dừng lại một chút, "Em không thích ớt xanh lắm, còn lại thì sao cũng được ạ."

Vân Thư vừa nói, vừa dọn dẹp lại sofa chỉnh tề, cầm đồ đạc lên lầu.

Lúc xuống lầu, ở phòng bếp Chương Tư Niên đang nấu cá, hương thơm lan tỏa tới cô ở cầu thang cũng ngửi thấy.

Kẹo Lạc đại khái đã quen thuộc với Chương Tư Niên, vòng tới vòng lui quanh ống quần anh, thỉnh thoảng còn dụi dụi mấy lần, đôi mắt màu nâu nhìn chằm chằm vào ăn, cái lông xù xù lúc ẩn lúc hiện, thần sắc Vân Thư không thể không quen hơn – nó đang đòi đồ ăn.

"Nó đây là muốn ăn phải không?" Chương Tư Niên hỏi.

"Đúng vậy… nhưng nó không ăn được thức ăn đã có gia vị, hơn nữa cá hơi khó nhai em cũng không cho nó ăn." – Vân Thư ngồi xổm xuống, vỗ vỗ đầu Kẹo Lạc, muốn đưa nó đi.

Nhưng không biết Chương Tư Niên hầm cá thế nào, hương cá tươi cùng mùi cà chua đậm đà lan tỏa khắp phòng. Kẹo Lạc cứ thể quấn lấy chân anh, không chịu rời đi.

"Em mang đĩa cơm của nó lại đây."

"Dạ?" Vân Thư ngồi xổm, ngẩng đầu lên, lông mi khẽ động, có chút nghi hoặc nhìn anh.

"Gia vị còn chưa cho vào, đây là cá thân bẹt, cũng không có khó nhai."

Vân Thư vội chạy đi lấy một cái đĩa trắng nhỏ, Chương Tư Niên múc ra đó hai miếng thịt cá.

Vân Thư vừa bưng đĩa cá tới, Kẹo Lạc đã liền nhảy dựng lên, cả thân mình như dựa vào đùi Vân Thư.

"Em đó…" – Vân Thư lấy một ngón tay dí dí đầu nó, đem đĩa cá đặt dưới đất. Kẹo Lạc nhanh chóng tiến lại gần, hít ngửi một hơi, l**m miếng cá một cái, xem chừng hơi nóng liền rụt lưỡi về.

"Ăn chậm chút." – Vân Thư xoa xoa đầu nó, cười đến mắt cong thành vầng trăng lưỡi liềm, Kẹo Lạc đã lâu không có khẩu vị như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!