Tháng 5, vẫn chưa bước vào tiết trời nóng nực mà vẫn còn là những cơn mưa mát mẻ. Ánh sáng nhu hòa, nhẹ nhàng, những tán cây rậm rạp, tầng tầng lớp lớp lá, len lỏi một vài tia nắng nhạt.
Vân Thư lên ván trượt, miễn cưỡng mà đi đến phòng trà Ngũ Duy.
Cô nhìn đồng hồ, trên đường, trên đường lác đác có người đi lại, rất khó để có thể tăng tốc độ. Vân Thư bước lên ván, giẫm lên đuôi ván trượt , chân thuận thế đưa lên cao. Một cái ván trượt hạng chung hiệu OLLIE, nhảy vào lề đường ngay trên mặt của bồn hoa.
Mặt của bồn hoa không lớn lắm, chỉ đủ để hai bánh xe lướt qua . Trên mép bồn hoa có những mảnh gạch vỡ vụn , bánh xe của ván trượt lướt nhanh qua, phát ra những tiếng xoạt xoạt, cậu bé bên đường nắm chặt tay mẹ, kêu lên mấy tiếng.
Vân Thư có chút đắc ý, chụp cái lưỡi trai lên đầu rồi quay sang nháy mắt với cậu bé. Cô đi lại trên chiếc ván trượt , mấy năm nay cũng không biết đã trượt qua đây bao nhiêu lần.
Mẹ cậu bé theo hướng nhìn của con, nhìn thấy mái tóc xoăn màu hồng nhạt bay bay trong gió của Vân Thư, lại thêm cách trang điểm không hợp mắt người thường, liền kéo cậu bé mà nói: "Con nhìn cái gì mà nhìn, đến trường học muộn thì sẽ học không tốt đâu."
Cô trượt được một đoạn đường, từ xa đã nhìn thấy cái cây đại thụ cao vượt lên cả tầng thượng của phòng trà Ngũ Duy. Vân Thư giảm tốc độ, vừa vặn nhảy xuống khỏi mặt bồn hoa, theo đà trướt tới cửa quán. Cô đặt chân vào cuối ván trượt, nghiêng tay bắt lấy để giữ tấm ván trong tay.
"Chào mừng quý khách." Đẩy cửa vào liền nghe thấy tiếng chào hỏi đầy lười biếng của Lục Tri Ý.
"Cái chỗ mình đặt trước, đã có người đến chưa?"
"Đã đến." Lục Tri Ý ngẩng đầu lên từ quầy bar ngập nắng, mái tóc cô quăn dài, phủ xuống cả mặt bàn, liếc nhìn đồng hồ treo tường, "Đã đến từ mười phút trước, gọi trà Thiết Quan Âm."
Vân Thanh thư nói một cách ủ rũ: "Vậy mình cũng lên đây."
"Tiểu Duy". Lục Tri Ý gọi cô nàng ở quầy thu ngân "Đem đồ uống như cũ lên"
"Được". Vân Thư nhìn Lục Tri Ý, gật gật đầu
"Thế nào, hôm nay tâm tình cậu không tốt sao?"
Vân Thư bất lực chỉ tay lên lầu: "Lại bị ép đi hẹn hò, không mệt mỏi mới thật lạ kỳ."
Sau đó cô bước tới cầu thang, tiến lên sân thượng.
Phòng trà có phong cách rất đặc biệt, từ bức tường xi măng có thể nhìn ra ngoài thưởng cảnh, đều là những hình tam giác không đồng đều, đi theo phong cách công nghiệp nhẹ, ban công lớn của sân thượng được xây trồi hẳn ra bên ngoài. Một vòng tròn lớn được khoét rỗng ở giữa, một gốc cây đại thụ trăm năm cứ thế xuyên qua ban công.
Phòng trà gần đại học F và đại học C, vì thế sinh viên là lượng khách hàng chính của quán này. Nhưng giá cả của quán lại không hề bình dân chút nào. Trà ở đây cũng không quá xuất sắc, giá lại cao đến mức cắt cổ. Lục Tri Ý thậm chí lại còn trực tiếp treo bảng giá của quán ngoài cửa, không có lý do đặc biệt, chỉ là muốn đuổi khách.
Vân Thư vẫn luôn đến đây ăn, uống, thậm chí là ngủ, được coi là hạt dẻ cười vui vẻ của Lục Tri Ý và những người khác.
Về phần vì sao không vui thì lại phải quay ngược thời gian về tối hôm qua, Vân Thư vừa ôm vật sủng "Hoa sinh đường" , một bên lại vừa xem số mới nhất của Ellen show, cười đến đau bụng. Đang cười nghiêng ngả thì cô nhận được điện thoại từ mama đại nhân – người trực tiếp nắm giữ mạch kinh tế của mình, lấy việc gấp đôi sinh hoạt phí đổi lấy một buổi xem mắt.
Cô là người có thể cúi đầu khom lưng vì năm đấu gạo hay sao? Câu trả lời chính là tất nhiên rồi
(câu cúi đầu bên trên thì đại khái là kiểu thấy cái lợi trước mắt mà tham nhé)
Năm đấu gạo không đáng để cúi đầu, nhưng sinh hoạt phí tăng gấp đôi, cúi đầu một chút có là gì, cô thậm chí còn có thể cúi tới 180 độ nhé.
Về lý do của buổi xem mắt thì lại phải ngược dòng xa xôi về trước.
Cụ nội cô lúc ấy có một tình bạn thắm thiết như keo như sơn với một người họ Chương, khi hai người vợ của hai gia đình đều mang thai, thì chính là đã hứa hôn từ trong trứng. Tuy nhiên quả thực bất đắt dĩ, giới tính hai người con có phần không thích hợp, đều chính là con trai. Hai nhà vẫn luôn có giao tình không tồi, đại khái là tiếp tục chuyện hứa hôn tới đời cháu, đại khái vẫn là không có con gái, chính vì thế hôn ước lại phải tiếp tục gác lại, đợi đến khi hai nhà, một nhà có nam, nhà kia có nữ thì hôn ước sẽ có tác dụng.
Hôn ước gác lại còn một nguyên nhân nữa, đó là bắt đầu từ thời ông bà, gia đình nhà họ Vân rời thành phố S và đi tới thành phố B. Việc qua lại giữa hai nhà cũng vì đó mà dần giảm đi.
Đến tận năm nay, đã rất lâu khi ông nội Chương lập ra hôn ước, có một lý do mà Vân Thư cảm thấy vô cùng "củ chuối"
- cụ ông báo mộng, liền nhớ tới mối hôn sự này, cùng ông nội Vân liên hệ, phát hiện ra rằng người bạn thuở thơ ấu có hai người con gái.
Hai ông nội có chút mê tín, khẳng định nếu không hoàn thành hôn sự này, người ở dưới hoàng tuyền sẽ không được yên lòng. Hơn nữa thân thể của Chương lão gia đang ngày càng sa sút, chỉ cần nhắc về chuyện hôn sự liền ôm ngực, quyết nếu không đáp ứng sẽ lập tức tắc thở mà qua đời luôn. Đám con cháu cho rằng việc hôn sự này quả thực là do hai lão gia cố tình gây sự, cũng chỉ biết tạm thời đáp ứng.
Gia tộc họ Vân có thể xem là một gia tộc theo hướng kinh doanh, việc kinh doanh trong tay Vân Lam nó đã đạt đến quy mô lớn chưa từng có. Vân Lam bình tĩnh, theo cô, chẳng qua việc này chỉ để qua mặt hai vị lão gia trưởng bối. Vân Lam bận rộn đến mức hận không thể phân thân, xem việc đi gặp mặt sẽ lãng phí thời gian, mà vừa hay Vân Thư lại học tập ở thành ở thành phố S.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!