*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Mồng Một đầu năm, trên phố nơi nơi treo đèn kết hoa, trước cửa từng nhà đều dán đào phù mới.
Con phố họp chợ sớm vẫn náo nhiệt như thường, khói nóng bốc lên nghi ngút, bánh bao, màn thầu, hoành thánh thứ nào cũng có bán. Người nhàn tản dạo phố, kẻ đi chúc tết thăm thân, đều ghé nơi này mua chút triêu thực.
Một nam nhân trẻ tuổi đội đấu lạp, vận y phục màu tía sẫm dừng trước quán bánh bao, giọng khàn khàn nói:
"Lão bá, cho hai lồng bánh bao."
"Có ngay!" Chủ quán nghe tiếng liền ngoái đầu nhìn, thấy người nọ ép vành đấu lạp xuống rất thấp, nửa khuôn mặt dường như vì tránh gió rét cũng dùng khăn vải che kín quá nửa.
Song giữa tiết đông tháng Chạp, ai nấy quấn mình kín mít cũng chẳng lạ, chủ quán không để tâm, vén nắp xửng hấp lên, hơi nóng trắng xóa lập tức bốc ra. Ông dùng bàn tay chai sần, nhanh nhẹn nhón những chiếc bánh bỏng tay bỏ vào túi giấy dầu.
Bỗng từ đầu phố xa xa vang lên tiếng vó ngựa. Bốn, năm tên quan binh thúc ngựa xông ngang qua, kinh động người hai bên đường vội tản ra. Nam nhân kia cũng nghiêng người sang một bên, ép đấu lạp thấp thêm vài phần.
Đợi quan binh đi xa, bùn đất do vó ngựa bắn tung tóe dính đầy người qua lại, ai nấy không khỏi oán than.
Chủ quán bánh bao cũng càu nhàu:
"Năm mới đại cát mà người của quan phủ còn chẳng chịu yên!"
Chủ quán điểm tâm quen biết bên cạnh nói:
"Nghe đâu đêm qua có người chết, hung thủ là một tên địa bĩ ở Nam Tam Hạng, vì tham tiền của người ta mà mưu hại tính mạng. Quan phủ đang khắp nơi bắt người đấy!"
Chủ quán bánh bao nghe vậy khạc một tiếng, khinh bỉ nói:
"Ngày Tết đầu năm mà dám hại mạng người, thật là táng tận thiên lương!"
Nói rồi đưa túi bánh bao đã gói xong cho nam nhân bên cạnh, lau tay bằng khăn:
"Hai mươi đồng."
Nam nhân dường như không mảy may hứng thú với câu chuyện của họ, cầm lấy bánh, đặt xuống bàn một xâu tiền rồi quay lưng rời đi.
Chủ quán cầm tiền lên đếm, không thừa không thiếu, đúng hai mươi đồng tiền đồng.
Ông thò đầu nhìn theo hướng nam nhân rời đi, nhưng trên phố người qua kẻ lại tấp nập, đã chẳng thấy bóng dáng người kia đâu nữa.
Nam nhân ấy dường như rất quen thuộc đường sá trong thành, chuyên chọn những ngõ nhỏ vắng người mà đi. Gặp mấy tên vô lại mặt dày canh me, thấy hắn khả nghi toan bám theo vài bước, cũng bị hắn rẽ mấy khúc quanh liền bỏ rơi giữa những con ngõ chằng chịt mà thông suốt khắp nơi.
Đi đến một căn dân trạch bỏ hoang đã lâu, hắn liếc quanh không thấy ai theo dõi mới đẩy cửa bước vào.
Hầu Tiểu An nghe động tĩnh, từ ô cửa sổ thủng lỗ chỗ nhìn ra ngoài một cái rồi vội vàng chạy ra đón:
"Nhị ca!"
Tiêu Lệ tháo đấu lạp xuống, lộ ra gương mặt tuy có phần tái nhợt nhưng vẫn tuấn tú. Hắn đưa bánh bao cho Tiểu An, nói:
"Mang vào cùng mẫu thân ta và mọi người ăn đi."
Căn nhà này tàn tạ vô cùng, xà ngang trên mái từng gãy một cây. Vì nhiều năm không có người ở, mái tranh thủng mấy lỗ lớn, ngẩng đầu liền có thể nhìn thấy trời, gió lạnh rít qua những lỗ hổng ấy tràn vào, trong nhà hầu như chẳng ấm hơn ngoài bao nhiêu.
Đây là phế trạch nhà Hầu Tiểu An.
Vì vị trí hẻo lánh, lại lâu năm không tu sửa, sau khi người nhà hắn qua đời, bán cũng chẳng được bao nhiêu tiền, nên hắn giữ lại làm chút kỷ niệm.
Chỉ là nhà lâu không người ở, không còn nhân khí nuôi dưỡng, mấy năm nay tường bên đã đổ mấy mảng, sân viện cùng mái nhà cỏ dại mọc um tùm, đến cả bọn khất cái cũng chẳng chọn nơi này làm ổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!