Chương 20: Gió tuyết quá lớn, lấp mất nhịp tim hắn trong khoảnh khắc ấy…

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ôn Du khép kỹ cửa viện, xoay người đi vào nhà. Chưa bước được mấy bước, tiếng gõ cửa lại vang lên.

Nàng tưởng là nam nhân kia chưa chịu bỏ cuộc, chẳng buồn để ý, tiếp tục đi. Nhưng người bên ngoài chờ một hồi không thấy ai mở, lại gõ thêm lần nữa.

Ôn Du nhịn hết nổi, quay phắt lại, mở cửa lớn, buột miệng:

"Ngươi còn chưa chịu thôi sa—"

Lời chưa dứt đã nghẹn lại.

Đứng ngoài cửa không ai khác, chính là Tiêu Lệ.

Tuyết lớn như muối như bông phủ trên tóc, trên vai hắn. Đôi mắt đen trầm lặng nhìn Ôn Du. Vệt máu khô nơi gò má đã đông thành màu sẫm, tựa một con sói cô độc mang thương trở về.

Ôn Du thấy máu trên mặt hắn, tim thắt lại:

"Nhị gia? Ngài bị thương sao?"

Nàng bước qua bậc cửa, tà váy lay động trong gió lạnh như cánh bướm, đưa tay đỡ hắn.

Đầu ngón tay vừa chạm đến khuỷu tay hắn, hắn như bừng tỉnh, khẽ né đi:

"Máu của kẻ khác."

Ánh mắt lại không dám dừng trên người nàng thêm lần nào.

Hắn bước vào viện, hỏi:

"Mẫu thân ta đâu?"

Ôn Du không phát giác chút khác thường ấy, vừa cài then cửa lại vừa đáp:

"Đại nương đến y quán thăm Tiểu An rồi, dặn ta ở nhà đợi ngài."

Nàng tiện thể kể sơ qua chuyện vừa xảy ra.

Tiêu Lệ múc nước từ chum nước ngoài sân đã kết một lớp băng mỏng, vốc lên rửa qua vệt máu trên mặt, nói:

Tiêu Lệ hít sâu luồng không khí rét buốt giữa trời tuyết, chớp mắt một cái, để giọt nước đọng trên mi rơi xuống. Nào ngờ trong tầm mắt bỗng hiện ra một chiếc khăn vải bông.

Bàn tay cầm khăn thon dài trắng trẻo, xương thịt cân đối. Dù mu bàn tay còn lờ mờ vết ửng đỏ do chẩn, vẫn đẹp đến lạ.

Ánh mắt hắn dời lên, nhìn thấy gương mặt bình tĩnh dịu dàng của Ôn Du. Nàng dường như biết dung mạo mình khiến người ta sợ hãi, nên hiếm khi đối diện thẳng người khác—lúc này cũng vậy.

Nhưng trong dáng vẻ ấy không hề có nửa phần tự ti hay e dè, trái lại còn phảng phất một thứ thương xót và ôn nhu đối với thế gian.

Gió tuyết quá lớn, lấp mất nhịp tim hắn trong khoảnh khắc ấy.

Ôn Du thấy hắn không nhận khăn, cũng không nói gì, chỉ ngẩn ngơ nhìn mình, đành đưa khăn thêm lần nữa:

"Ngài lau mặt đi. Trời lạnh thế này, dễ sinh bệnh lắm."

Tiêu Lệ lúc ấy mới hoàn hồn, khẽ nói một tiếng cảm tạ, nhận lấy khăn, tùy tiện lau qua mặt.

Ôn Du cho rằng hắn đang phiền lòng vì chuyện hôm nay, chủ động mở lời:

"Ngài đã động thủ với người ta?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!