Chương 14: Ngươi Không Phải Bị Hắn Mua Về Làm Tức Phụ…

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hầu Tiểu An cắn đầu đũa, ngẩn người hồi lâu mới nói:

"A Ngư tỷ tỷ, sao tỷ hiểu nhiều như vậy?"

Đũa của Ôn Du đang khẽ gẩy hạt cơm liền dừng lại. Dù nàng không ngẩng đầu, cũng cảm nhận được ánh mắt người bên cạnh nhìn mình, sắc bén như muốn đục xuyên cả người nàng.

Nàng khẽ bới cơm trong bát, mỉm cười đáp:

"Gia phụ trước kia từng buôn bán nhỏ ở Lạc Đô. Ta nghe ông nhắc nhiều, tai nghe mắt thấy, cũng biết lõm bõm đôi điều."

Tiêu Lệ không lên tiếng. Hầu Tiểu An lại cười đùa xoa dịu bầu không khí:

"Với ngộ tính của A Ngư tỷ tỷ, đúng là mầm non kinh thương hiếm có đấy!"

Ôn Du nói:

"Thời thế gian nan, nhặt lại được một mạng, còn có thể đoàn tụ với người thân, đã là ông trời rủ lòng thương. Không dám cầu mong gì khác."

Hầu Tiểu An vốn là kẻ hoạt náo, trên bàn ăn lại chuyển sang đề tài khác, câu chuyện cũng rất nhanh bị lấp đi.

Sau bữa cơm, Ôn Du không còn giao mắt với Tiêu Lệ. Hắn dường như còn có việc, sau khi báo với Tiêu Huệ Nương một tiếng, liền dẫn Hầu Tiểu An ra ngoài.

Ôn Du vẫn nhớ chuyện chiếc giường. Khi giúp Tiêu Huệ Nương thu dọn bát đũa, nàng thuận miệng nói:

"Hôm nay ta mới biết mấy đêm nay Nhị gia vẫn ngủ tạm trên ghế dài bên bếp lửa. Nghĩ mãi, làm vậy lâu dài cũng không ổn. Đại nương thấy sao, hay là đóng thêm một chiếc giường thấp đặt trong phòng người? Sau này ta ngủ chung phòng, cũng tiện chăm sóc sinh hoạt của người."

Tiêu Huệ Nương đáp:

"Ta chỉ ho khan dữ dội, tay chân vẫn còn linh hoạt, đâu đến mức không tự lo được. Nhưng lời con nói cũng có lý. Trong nhà chỉ có hai chiếc giường, lỡ có khách tới, quả thực không đủ chỗ. Để ta hỏi thợ mộc xem, có kịp đóng xong trước Tết không."

Tiêu Huệ Nương là người nghĩ đến đâu làm đến đó. Dọn dẹp trong ngoài xong xuôi, bà liền chống ô ra ngoài, nói là đi hỏi mấy phụ nhân goá chồng xem có muốn nhận việc thêu khăn hay không, tiện đường ghé thợ mộc.

Ôn Du ở nhà một mình, bèn dập lửa trong bếp, đổi sang nhóm một chậu than. Nàng đốt cháy đen mấy que gỗ nhỏ, vẽ sơ trên nền đất vài đồ án khăn thêu đơn giản mà bắt mắt, rồi lấy kim chỉ, dựa theo hình trên đất mà phác một góc khăn.

Loại hoa văn giản dị này, chỉ cần trong lòng đã có hình, nàng có thể thêu tay không cần phác thảo. Nhưng nếu là mặt quạt Từ gia yêu cầu, hoa dạng quá tinh tế phức tạp, nhất định phải dùng bút mực vẽ nền lên lụa, đợi khô rồi mới hạ kim.

Nghĩ đến bút và mực, tay nàng chợt khựng lại.

Phải rồi, nàng quên dặn Tiêu Huệ Nương mua thêm bút mực.

Ôn Du nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết lớn như bông ngỗng. Cân nhắc giữa việc lúc này tự mình ra ngoài mua, hay chờ tối nói với hai mẫu tử kia, nàng quyết định đợi sau hãy nói.

Đúng lúc ấy, ngoài cổng viện vang lên tiếng gõ cửa, loáng thoáng có giọng nữ hỏi:

"Tiêu đại nương có nhà không?"

Ôn Du đặt kim chỉ xuống, chuẩn bị ra mở cửa. Nghĩ một thoáng, sợ vết chẩn trên mặt làm người khác hoảng sợ, nàng liền đeo thêm một tấm khăn lụa trắng che mặt.

"Đến đây."

Nàng bước nhanh xuống bậc đá, mở cổng viện, thấy một cô nương trẻ tay xách giỏ quần áo. Tay và mặt cô ta đỏ ửng vì lạnh, đôi mắt tròn trịa khá đáng yêu. Vừa thấy Ôn Du, đáy mắt liền lộ vẻ nghi hoặc, lắp bắp hỏi:

"Phải. Nhưng đại nương vừa ra ngoài. Nếu cô có việc tìm người, có thể vào trong đợi."

Cô nương vội lắc đầu, đưa giỏ trong tay ra phía trước, căng thẳng đến nói lắp:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!