Chương 6: Sáng sớm

Trong lúc Klein đang chăm chú nhìn, một ngọn lửa thẫm đột nhiên bốc lên, nuốt chửng lấy anh.

Đến khi ánh lửa tan đi, bóng dáng anh đã biến mất khỏi Giáo đường Thánh Samuel.

Trong một phòng trống của khách sạn bình thường, Klein bước ra khỏi ngọn lửa chợt bốc lên, bắt đầu bố trí nghi thức khẩn cầu và ban cho.

Chẳng mấy chốc, cánh cửa thần bí do ánh nến hình thành mở ra, một thứ vật phẩm trang sức kiểu dáng xa xưa từ trong bóng đêm vô biên vô hạn bay ra, rơi xuống tế đàn.

Vật phẩm trang sức này giống như được chế tác bằng vàng, giống một con chim thon dài, xung quanh có những cánh chim do ngọn lửa nhợt nhạt tạo thành, đôi mắt màu đồng xanh lóe ra tầng tầng lớp lớp hào quang, giống như đang ẩn chứa rất nhiều cánh cửa hư ảo.

Klein thành khẩn tạ ơn "Nữ Thần Đêm Tối", kết thúc nghi thức, cầm lấy vật phẩm trang sức bằng vàng hình chim kia.

"Thứ này giống hình tượng của Thuỷ tổ Chim Bất Tử Gregrace trong truyền thuyết..."

"Vị Tử Thần cổ đại này ngoài con đường của bản thân mình, xem ra còn nắm giữ một phần quyền hành của con đường "Người Học Việc", có thể bước đầu xác nhận từ di tích thành bang tín ngưỡng Chim Bất Tử trong Vùng đất bị Thần bỏ rơi kia..."

"Chẳng trách phần lớn cổ thần đều rất khó khống chế cảm xúc của bản thân, luôn ở rìa mất khống chế, không, là không ngừng quanh quẩn giữa điên cuồng và lý trí... Trước khi "Phiến đá Khinh Nhờn" thứ nhất xuất hiện, toàn bộ sinh vật siêu phàm đều không có khái niệm con đường, danh sách, chỉ có bản năng, tập hợp, sinh sôi, và thử nghiệm mù quáng..." Klein vừa cẩn thận quan sát vật phẩm trang sức hình chim bằng vàng, vừa cảm thán mấy câu trong lòng.

Là chủ nhân của "Lâu Đài Khởi Nguyên", anh có thể nhận thấy vật phẩm trang sức này có sự liên hệ kỳ diệu nào đó với "Sông Vĩnh Ám".

"Cho nên nó mới đựng được nước của "Sông Vĩnh Ám"? Ừm, nước của "Sông Vĩnh Ám" chắc chắn không phải là nước sông trên mặt ý nghĩa, mà là một khái niệm trừu tượng hoặc là tượng trưng." Klein như có điều suy tư, gật đầu, tiện tay ném vật phẩm trang sức bằng vàng này lên "Lâu Đài Khởi Nguyên", vào trong đống đồ linh tinh, tránh để nó mang đến chuyện bất trắc không cần thiết.....

Trên một ngọn núi bên ngoại thành Bayam.

Ác linh "Thiên Sứ Đỏ" Medici nhìn bờ biển dần sáng lên, một vầng mặt trời màu cam đang thong thả mọc lên trên đường chân trời.

Không biết từ lúc nào, bên người hắn xuất hiện một người đàn ông đội mũ mềm chóp nhọn, mặc áo dài đen cổ điển.

Người đàn ông này ngắm nghía một chiếc kính độc nhãn bằng thủy tinh, sau đó đeo nó lên mắt phải của mình, chính là Amon đã trở thành ngài "Lỗi".

Sauron

-Einhorn

-Medici nghiêng đầu liếc nhìn Amon:

"Ngươi lại đem bản thể đi làm tế phẩm."

"Nếu không phải là bản thể thì làm sao kịp tới đánh cắp nghi thức, thay thế Bethel?" Amon mỉm cười đáp lại: "Là một "Nhà Âm Mưu" chuẩn mực, ngươi hẳn là phải nghĩ ra điểm ấy chứ?"

Ác linh "Thiên Sứ Đỏ" cười nhạo một tiếng:

"Làm sao ta biết ngươi đang không lừa gạt ta? Biết đâu ngươi đã đoán được suy đoán của ta thì sao?"

Amon mỉm cười, không trả lời ngay, mà đưa ra một chiếc vương miện kỳ lạ đã rỉ sét và dính đầy máu.

"Đây là thù lao của ngươi." Hắn ném vật phẩm này cho Sauron

-Einhorn

-Medici.

Ác linh "Thiên Sứ Đỏ" nhận lấy chiếc vương miện kỳ lạ này, hơi kinh ngạc nói:

"Ô, thế mà lại không có ý định quỵt."

"Làm ra hành động không đúng với suy nghĩ của ngươi, cũng là một cách lừa gạt." Amon miết chiếc kính độc nhãn bên mắt phải, cười nói: "Ta rất mong chờ ngươi có thể trở thành "Tư Tế Đỏ", hơn nữa nuốt chửng ma nữ kia, đến lúc đó, hình tượng của ngươi hẳn là rất thú vị."

Khi nói những lời này, nụ cười của Amon mang theo vẻ thích thú không hề che giấu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!