Trong một căn phòng của tòa pháo đài bỏ hoang, ánh mặt trời xuyên qua khe hở của bức màn che dày nặng, tiến vào bên trong, chiếu sáng một cỗ quan tài màu đen.
Đột nhiên, nắp quan tài phát ra âm thanh ken két, chậm rãi di chuyển sang bên cạnh.
Rầm một tiếng, nó rơi xuống mặt đất.
Vài giây sau, Azik Eggers ngồi dậy, vẻ mặt hơi mờ mịt.
Lúc này, ông mặc một chiếc áo ngủ rộng thùng thình thịnh hành từ rất nhiều năm trước ở Loen, giống như một quý tộc tỉnh lại trong trang viên của mình.
Qua một hồi, Azik hơi nheo mắt, mê man đánh giá xung quanh như không biết mình là ai.
Ông lập tức thấy ánh mặt trời rực rỡ đang chiếu xuyên qua khe hở, bụi bặm tung bay trong vệt sáng, thấy trên bàn, dưới đất, ở nắp và bên cạnh quan tài có rất nhiều bức thư để vương vãi.
Chúng như những bông tuyết to lớn, bao phủ non nửa nơi này.
Azik ra khỏi quan tài, mang theo vẻ nghi hoặc cúi người nhặt một bức thư lên, mở ra đọc.
Đọc một lúc, sự mờ mịt trên mặt ông dần biến mất, dường như nhớ lại rất nhiều chuyện cũ.
Azik tìm một chiếc ghế dựa ngồi xuống, cho toàn bộ số thư bay đến trước mặt, xếp thành một chồng.
Ông bóc từng phong thư ra đọc, thỉnh thoảng lại tạm dừng, rơi vào trầm tư hồi lâu, dường như đang nghiêm túc hồi tưởng lại điều gì.
Ánh mặt trời xuyên qua khe hở của tấm rèm che dần tối xuống, qua hồi lâu, nó lại chiếu vào.
Lúc này, Azik rốt cuộc xem xong toàn bộ số thư, hoàn thành rất nhiều lần suy nghĩ như "Minh tưởng".
Ông nhìn toàn bộ số thư đã xếp ở trên bàn, chậm rãi thở một hơi thật dài.
Tiếp theo, ông tìm giấy viết thư, bút máy và mực nước còn có thể dùng được, bắt đầu viết xuống với vẻ mặt ôn hòa:
[... Thầy đã tỉnh lại, cũng đã nhận được toàn bộ thư của em, chúng khiến thầy nhớ ra mình là ai, nhớ ra em là ai, cũng nhớ lại rất nhiều chuyện cũ.
Những gì em trải qua, bất kể là mức độ phức tạp hay là mức độ phấn khích, đều vượt qua sự tưởng tượng của thầy, cũng khiến thầy dường như hiểu rõ một vài vấn đề trước đó.
Trong những bức thư này, thầy có thể cảm nhận được sự vui vẻ của em, nỗi mệt mỏi của em, sinh hoạt và hy vọng về cuộc sống của em, cũng như trách nhiệm nặng nề em gánh trên vai.
Thầy có thể đoán được đại khái nguyên nhân em cuối cùng đưa ra lựa chọn kia, nếu là thầy, rất có khả năng không thể hạ được quyết tâm như vậy.
Ngay từ đầu em đã là một người bảo vệ, từ bắt chước người khác đến được người khác bắt chước.
Tiếp theo, thầy sẽ bắt đầu một cuộc lữ hành, truy tìm nhiều quá khứ hơn, chứng kiến sự thay đổi của thế giới này.
Em dường như còn đang ngủ say, nhưng không có vấn đề gì, thầy sẽ viết thư kể với em về những câu chuyện thú vị, phong tục thú vị và con người thú vị mà thầy gặp được.
Thầy nghĩ, dùng cách hiến tế hẳn là có thể gửi thư cho em...]
Ngòi bút vàng phản chiếu ánh sáng mặt trời, trượt đi trên trang giấy trắng, không ngừng viết xuống nhiều nội dung.....
Trong một căn phòng phơi nắng của một căn nhà liền kề, Backlund.
Melissa dắt tay một cô bé chưa đến mười tuổi, đi đến.
"Cô ơi, vì sao lại là ở đây?" Cô bé nghi hoặc hỏi: "Trong những câu chuyện mà con nghe đều nói cử hành nghi thức thần bí phải ở dưới tầng hầm."
Melissa búi tóc, đeo kính, mỉm cười nói: "Đó là nghi thức thần bí học không chính quy."
Cô lập tức chỉ vào tế đàn đã bố trí xong và ngọn nến còn chưa thắp, nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!