Phân thân được Klein chế tạo ra hiện giờ trong trạng thái là bản gốc, chứ không phải là Dwayne Dantes, Sherlock Moriarty hay Merlin Hermes, tránh việc xuất hiện chướng ngại trên mặt nhận thức.
Sau khi gặp phải dị biến do Adam mang đến, anh càng thêm cẩn thận trong phương diện này.
Liếc nhìn phân thân, Klein chợt nảy ra ý tưởng, để gương mặt nó trống không.
Phân thân này chợt giơ tay phải, điều động sức mạnh của "Lâu Đài Khởi Nguyên", bắt về phía bản thể.
Sau khi nó liên tục thất bại hơn mười lần, rốt cuộc có thể rút ra được chút hào quang u ám từ trên người bản thể.
'Cuối cùng...' Klein thầm than một tiếng, từ bỏ suy nghĩ thử mở rộng vào chiến đấu trong thực tế.
Trong tình huống anh hoàn toàn không kháng cự, thả lỏng thể xác và tinh thần, phân thân mượn dùng địa vị và sức mạnh của "Lâu Đài Khởi Nguyên", cũng cần phải tốn nhiều thời gian như vậy, thất bại nhiều lần như vậy mới có thể thành công, nếu đưa vào thực chiến thì có thể biết được sẽ thế nào.
Khi có càng nhiều đặc tính phi phàm rời khỏi cơ thể, cả người Klein đều thoải mái hơn, có cảm giác sau khi phải gánh rất nặng bước về phía trước thì cuối cùng cũng quăng được gánh nặng đi rồi.
Đương nhiên, trạng thái tinh thần của anh cũng xuất hiện sự dao động nhất định, bởi vì sau khi mất đi dấu ấn tinh thần mà Zaratul lưu lại, ý chí muốn hồi sinh của "Thiên Tôn" ăn mòn tâm trí anh mạnh mẽ hơn.
Việc này nằm trong dự đoán của Klein, cho nên anh không hề hoảng loạn, dựa vào nhận thức đã sớm được ổn định của bản thân, ý chí coi như vững vàng cùng một lượng lớn mỏ neo còn nguyên vẹn, dần chống đỡ sự ô nhiễm đến từ ý chí "Thiên Tôn" này, tìm ra cách cân bằng mới.
Cùng lúc đó, đặc tính phi phàm "Người Hầu Quỷ Bí" mà Klein còn chưa tiêu hóa hết về cơ bản đã tiến vào trong cơ thể của phân thân, trên gương mặt không có ngũ quan của nó đột nhiên vặn vẹo, mọc ra đôi mắt tăm tối không ánh sáng và bộ râu dài màu trắng như ẩn như hiện.
Giờ phút này, nó vô cùng giống Zaratul.
Nhưng nó không thể nào chịu nổi sự điên cuồng mà đặc tính phi phàm "Người Hầu Quỷ Bí" này mang đến, cơ thể nhanh chóng có xu hướng sụp đổ, những con trùng trong suốt vặn vẹo chui ra, thò ra những xúc tu dị dạng dài mảnh.
Nó lập tức mất khống chế ngay tại trận.
Klein không bỏ mặc, không hề do dự búng ngón tay, để phân thân này chuyển thành con rối của mình.
Tiến trình mất khống chế cũng bởi vậy mà bị gián đoạn.
Đến bước này, anh đã chuẩn bị xong xuôi hết tất cả, bản thể nằm trong trạng thái đã tiêu hóa hết ma dược, có thể dung nạp "Tính duy nhất" của "Kẻ Khờ", và mang theo một con rối danh sách 1.
Klein lập tức dựa vào sau ghế, ôn lại toàn bộ những việc phải làm tiếp theo, để xem có tồn tại sơ hở mang tính chí mạng nào không.
"Đối với cuộc chiến của các vị thần, mình chỉ có thể làm được những việc này, sau đó là dốc hết sức... Ừm, có phải mình quá lạc quan đối với kế hoạch phía trước không, bởi vì có Nữ thần trợ giúp, có nước "Sông Vĩnh Ám" làm phụ trợ, cho nên không cần lo vị tổ tiên gia tộc Antigonus kia sẽ tạo ra chuyện bất trắc gì?" Sau khi xem xét kỹ một phen, Klein cho rằng mình vẫn chưa đủ cẩn thận, vẫn còn chút ngạo mạn và lơ là.
Anh ngẫm nghĩ, lại tạo thêm một phân thân nữa, để mặt nó cũng trống không.
Sau khi làm xong chuyện này, Klein đứng dậy, lấy "Đói Khát Ngọ Nguậy" từ sương mù lịch sử ra, đeo nó lên tay trái.
Đây là sự chuẩn bị cho cuộc chiến trong phạm vi nhỏ có thể xảy ra, trong tình huống đó "Thoáng hiện" tiện lợi và nhanh chóng hơn "Cấy ghép".
Chỉnh lại cổ tay áo, Klein thong thả nhìn quanh một vòng, để ánh mắt dừng trên cánh cửa ánh sáng nhuộm chút màu xanh đen kia, dừng trên người những nhân loại bị "kén tằm" trong suốt bao bọc.
Anh vừa đảo mắt qua, tầm mắt đã đọng lại ở chỗ ba "kén tằm" trong suốt bị xé rách.
Giây tiếp theo, bóng dáng Klein biến mất, xuất hiện trong sương mù lịch sử, đi từng bước đến trước kỷ thứ nhất, vào trong đô thị ngày cũ trùng điệp.
Anh đứng trên đỉnh một tòa cao ốc xập xệ còn miễn cưỡng đứng vững, nhìn xuống những căn nhà đổ nát chồng chất bên dưới, những phương tiện giao thông công cộng, những chiếc xe hơi bẹp dí, dập nát như đĩa sắt xếp chồng lên nhau.
Ánh mắt anh lặng lẽ đảo qua những căn nhà còn sót lại, dường như xuyên qua sự ngăn cách của lịch sử, nhìn thấy những ngọn đèn điện đang sáng lên bên trong chúng.
Những ánh đèn điện này dịu dàng tản ra, chiếu sáng cửa kính thủy tinh, chiếu sáng những tòa cao ốc, chiếu sáng con đường, chiếu sáng một góc phế tích của đô thị ngày cũ.
Sau khi nhìn rất lâu, Klein thu lại tầm mắt, đi từng bước về thế giới hiện thực.
Sau đó, anh trực tiếp "lữ hành" đến đỉnh dãy núi Hornacis, "nhìn thấy" cung điện cổ xưa chìm trong cỏ dại, đổ nát, tràn ngập sương mù kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!