Sau khi mở "Cánh cửa thể tâm trí" ra, Klein vẫn thận trọng lấy ra những ký ức liên quan đến "Kẻ Khờ", tập trung lại một chỗ, "Cấy ghép" chúng lên phía trên sương mù xám.
Tiếp đó, anh thấy Audrey để xõa mái tóc vàng mềm mại, quấn khăn lụa mỏng quanh mắt, men theo cầu thang bằng đá cổ xưa, từ biển lớn tiềm thức tập thể từng bước đi lên đảo tâm linh của mình.
Sau khi hơi do dự, Klein không để phần ý thức kia của mình đứng ở trên bầu trời linh tính nữa, từ bỏ việc khống chế, để mặc chúng quay về và dung hòa chỗ cũ.
Nếu không làm vậy, trong quá trình điều trị tâm lý tiếp theo, anh sẽ giữ lý trí tuyệt đối, không thể bị các loại ký ức làm cho cảm động, mất đi khả năng tăng cường nhân tính.
Điều đó cũng có nghĩa rằng việc điều trị của Audrey đã thất bại ngay từ bước đầu rồi.
Sau khi dựa vào trực giác linh tính đi lên đảo tâm linh giống thế giới trong mơ kia, Audrey dừng lại, khẽ giơ hai tay lên.
Cô chợt nhớ tới tình yêu thương bố mẹ dành cho mình, sự kích động khi mới trở thành người phi phàm, niềm vui vẻ khi được giúp đỡ người khác, dùng những điều này để thay đổi cảm xúc bản thân, để nó tỏa ra dao động tương ứng.
Đây là cách để cô đánh thức những ký ức liên quan đến nhân tính của Gehrman Sparrow, phi phàm hóa hiệu quả "lây lan cảm xúc".
Một vài hình ảnh hoặc đáng để trân trọng hoặc chất chứa cảm xúc sâu sắc lần lượt hiện lên trong ý thức của anh, dưới chân cô, trên bề mặt đảo tâm linh đại diện cho Klein, những đốm sáng giống đom đóm xuyên qua "bùn đất", bay lên trên.
Trong mỗi đốm sáng này hiện ra cảnh tượng khác nhau:
"Một đứa bé chạy lon ton tới nhận lấy một que kem."
"Một học sinh lén lút đọc truyện tranh đằng sau quyển sách giáo khoa được dùng để che đi."
"Một thiếu niên ngồi trước bàn máy tính trong nhà, chăm chú chơi game, bỗng nhiên, cậu ấy nghe thấy tiếng chìa khóa tra vào ổ, tiếng vặn khe khẽ, cậu ấy giật bắn người, vội vàng tắt máy tính bằng nút nguồn, quay về phòng, vui vẻ đến mức bước chân cũng lâng lâng vì hành động của mình chưa bị phát hiện ra, lát sau cậu ấy đi vào phòng khách xin mẹ tiền tiêu vặt, cha đến bên cạnh, thuận miệng hỏi về vấn đề học hành."
"Một thanh niên cùng cậu ấy đẩy một người bạn đang nhăn nhó mặt mày lên hành lang, đến trước mặt đối tượng mà người bạn này thầm mến, sau đó, quay người lại lớn tiếng cười đùa."
"Một thanh niên trông còn chút trẻ con lén lút nhìn xuống dưới lầu, nhìn chằm chằm vào một bóng người đang đi xa, nhưng không thể nào mở miệng được."
"Một viên chức đã bắt đầu có chút bụng mỡ đến kỳ nghỉ quay về nhà, sốt ruột phất tay bảo cha mẹ đừng gắp thức ăn cho mình, đừng giới thiệu đối tượng xem mắt nữa, nhưng đến khi bình tĩnh, lại nhìn mái tóc hoa râm của cha mẹ mà nghĩ đến thất thần."
"Một người đàn ông rất có phong độ của dân trí thức cùng anh trai, em gái dọn nhà mới, nhìn những vết bẩn và bụi bặm trên mặt mà bật cười haha."
"..."
Klein ngồi bên cạnh bàn tròn trong sân, một tay cầm mũ dạ đã được tháo xuống, một tay để giữa không trung, dường như đang muốn đưa lên mặt.
Hai giọt nước trong suốt từ cánh mũi anh chầm chậm lăn dài, rơi xuống hư không.
Klein nhắm hai mắt lại, vẻ mặt vừa ôn hòa vừa sầu não.
Audrey trong đảo tâm linh của anh giống như một cơn lốc do cảm xúc tạo thành, tụ tập ký ức thuộc về đồng loại.
Sau khi trên không trung của đảo tâm linh bị giăng kín điểm sáng như đom đóm, sương mù xám trắng nhàn nhạt chợt ùa ra bao phủ không gian.
Bên trong sương mù, một cánh cửa ánh sáng hơi nhuộm màu xanh đen như ẩn như hiện, được tạo thành bởi những quả cầu ánh sáng hư ảo.
Chủ thể của mỗi một quả cầu ánh sáng đều là một con trùng hoặc trong suốt hoặc có đốt hoặc giống như ánh sao, chúng quấn bện lấy nhau, dính chặt lấy nhau, giống như những sinh vật trong thần thoại truyền thuyết.
Cánh cửa ánh sáng này trông chỉ hơi quái dị, nhưng nếu nhìn kỹ lại phát hiện ra cảnh vật xung quanh nó tối om, giống như đang khoác lên người nó một tấm áo choàng đen có mũ trùm.
Vì thế, nhìn từ tổng thể, nó giống như một người thần bí giấu rất nhiều thứ kỳ quặc không rõ bên dưới áo choàng.
Giây tiếp theo, bên dưới áo dài đen kịt của người thần bí này thò ra những xúc tu dài mảnh hư ảo.
Giờ phút này, tuy ý thức của Audrey không nhìn thấy, không nghe thấy, nhưng trực giác linh tính khiến cô có linh cảm về một mối nguy hiểm rất lớn, có ảo giác đại dương do ô nhiễm tạo thành sắp bao phủ mình.
Không, đây không phải là ảo giác! Cô tin rằng nếu để mặc sự tình phát triển, cô chắc chắn sẽ bị bệnh tinh thần nghiêm trọng, thậm chí phát điên ngay tại trận, xuất hiện trạng thái mất khống chế!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!