Jasmine nghe vậy thì vô cùng kích động, nhưng vẫn có chút lo lắng:
"Việc này, cần phải trả bằng thứ gì?"
Theo cô thấy, lần thử nghiệm trước miễn phí, không cần trả cái gì không chứng tỏ rằng những ước nguyện sau cũng thế.
Klein chỉnh lại chiếc mũ dạ cao trên đỉnh đầu, mỉm cười nói:
"Penny mà cô bỏ vào chính là cái giá phải trả, chấp nhận những sự thay đổi sau khi ước nguyện được thực hiện cũng là cái giá phải trả."
Jasmine cái hiểu cái không gật đầu, không do dự, đưa tay vào túi áo, định lấy ra mấy đồng penny để thực hiện điều ước.
Nhưng trong túi áo cô trống không, ngoài một chiếc khăn tay thì không có gì cả.
Cô đã ở nhà quá lâu, một khoảng thời gian dài không tiếp xúc với tiền bạc rồi.
Mà trước đó, cô đi bộ từ nhà đến quảng trường thị chính, không ngồi xe ngựa công cộng.
"Tôi, tôi có thể về nhà trước một chuyến không?" Jasmine ảo não, ngại ngùng hỏi.
"Đương nhiên, đây là tự do của cô, nhưng tôi khó đảm bảo cỗ "Máy tự động hoàn thành ước nguyện" này sẽ đứng đây đợi cô mãi." Klein dùng giọng điệu của Ma thuật sư cười nói: "Đôi khi nó rất tùy hứng."
Jasmine "ừm" hai tiếng, nói câu cảm ơn sau đó xoay người chạy về phía ngược lại với quảng trường thị chính.
Cô càng chạy càng thấy cả người thoải mái, tìm về trạng thái khỏe mạnh trước khi bị bỏng, trở về cô gái trẻ trung mới mười bảy mười tám.
Với cô mà nói, đây là cảnh tượng chỉ xuất hiện trong mơ.
Đương nhiên, là một người bình thường, chạy một lúc là cô bắt đầu thấy mệt, buộc phải chậm lại, bắt đầu đi bình thường.
Gió đêm mát lạnh thổi đến, giữa các tầng mây trên trời cao lộ ra những vì sao lấp lánh, cây cối hai bên đường khẽ xào xạc, bóng người lay động dưới mặt đất, tất cả đều bình yên đến thế, tốt đẹp đến thế, Jasmine chỉ cảm thấy cả thể xác và tinh thần mình đều thả lỏng, toàn bộ phiền não đều bay xa.
Từ lúc bị thương đến nay, đây là lần đầu tiên cô có tâm trạng yên bình đến vậy, bất tri bất giác môi nở nụ cười.
Đi khoảng năm sáu phút, cô bỗng nghe thấy có người gọi tên mình:
"Ồ, Jasmine?"
Jasmine nghiêng đầu, nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, đó là hàng xóm của cô, bà Hammill.
"Chào buổi tối, bà Hammill. Lâu rồi không gặp bà, bà định đi tham gia lễ hội mừng năm mới sao?" Jasmine không đeo khăn quàng cổ, cười nói những lời phát ra từ đáy lòng.
Bà Hammill là một người phụ nữ có tuổi, tóc đã bạc, bà cẩn thận quan sát Jasmine vài lần, hỏi:
"Từ lúc các cô rời đi là không gặp nữa rồi. Nghe nói lúc trước cô bị thương trong trận oanh tạc?"
"Vâng, nhưng đã ổn rồi ạ." Jasmine gật đầu đáp.
Cô lại hỏi:
"Julie bây giờ thế nào rồi?"
Julie là con gái cả của bà Hammill, là bạn hay chơi cùng Jasmine trước kia.
Vẻ mặt Hammill chợt giăng đầy vẻ u ám:
"Nó bị người Feysac cưỡng h**p, nên chết rồi..."
Jasmine ngẩn ra một chút, vừa thương xót vừa nhớ lại những gì mình đã trải qua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!