Chương 45: Nhiệm vụ mới

Emlyn lờ mờ cảm thấy hai con đường phi phàm "Đại Địa" và "Mặt Trăng" có khả năng tồn tại một vài điều dị thường, nhưng không đưa vấn đề này ra ngay trước mặt Tổng giám mục Loreto.

'Có lẽ ông ta sẽ không trả lời... Vẫn nên đợi đến buổi tụ hội Tarot lần tới, hỏi đám người "Thế Giới", "Người Treo Ngược" xem sao...' Emlyn khẽ gật đầu, tỏ vẻ mình đã rõ sự khác nhau giữa thần ân giả và thần quyến giả, vừa thầm nói hai câu.

Anh không cân nhắc đến việc tìm ngài "Kẻ Khờ" để giải đáp là cảm thấy vấn đề tương ứng cũng không quá lớn, không cần phải làm thế, dù sao các Công tước, Hầu tước, Bá tước Huyết tộc đều cảm thấy vẫn đang sống tốt, giáo hội Mẫu Thần Đại Địa cũng không lưu truyền tin tức đặc biệt xấu.

Đồng thời, suy đoán vừa rồi cũng khiến Emlyn liên tưởng đến những sự tồn tại như "Mặt Trăng Nguyên Thủy" không biết là Tà Thần hay là ác ma địa vị cao đóng giả, vị này rõ ràng có ảnh hưởng đến con đường "Mặt Trăng", từng khiến khá nhiều Huyết tộc cầu nguyện khiến bản thân mất khống chế ngay tại trận, biến thành quái vật chỉ biết giao phối và sinh sản.

Emlyn nghi ngờ đây là một trong những sự tồn tại tà ác cho thần dụ giả.

Thấy anh không hỏi nhiều, Loreto cất văn kiện trong tay đi, suy tư rồi nói:

"Đây là những vấn đề cần chú ý đặc biệt."

"Ngoài ra, tòa thánh hi vọng anh có thể thành lập ba đến năm tiểu đội phi phàm dùng Huyết tộc làm nòng cốt."

"Giáo hội Đêm Tối Bão Táp không có ý kiến sao?" Emlyn luôn tuân thủ pháp luật, cùng lắm là đến bệnh viện uống trộm chút máu thôi, lập tức đưa ra nghi vấn theo bản năng của mình.

Loreto nở nụ cười hiền hòa:

"Đây chính là yêu cầu của họ."

"Khi phần lớn thế lực của giáo hội Hơi Nước rời đi, lực lượng người phi phàm của chính phủ Loen khá mỏng."

"Tuy Giáo hội Đêm Tối và Bão Táp cũng hợp nhất một đám thành viên "Trái Tim Máy Móc" không muốn rời khỏi Loen và giám mục cơ sở, nhưng chung quy đây cũng là số ít, hơn nữa họ còn phải để ý đến chuyện duy trì giáo hội ở khu vực thực dân độc lập nước ngoài và dọn dẹp phía Feysac, cho nên hi vọng chúng ta có thể giúp đỡ."

"Việc này rất có lợi cho công tác truyền giáo của chúng ta ở Loen, nhưng anh phải nhớ, chúng ta cũng phải kiềm chế, không thể truyền giáo khắp nơi, cứ làm theo tiêu chuẩn của giáo hội Hơi Nước còn sót lại là được. Đương nhiên, số lượng tín đồ của chúng ta trong một thời gian rất dài cũng không thể theo kịp giáo hội Hơi Nước, việc này cần sự cố gắng của một đến hai, thậm chí là ba thế hệ."

'Đúng vậy, duy trì quy mô hiện giờ, phát triển ở một mức độ nhất định là đủ rồi... Truyền giáo khắp nơi rất phiền toái...' Emlyn khẽ thở phào, bình tĩnh đáp lại:

"Được."

...

Biển Sonia, "Thành Khảng Khái" Bayam.

Alger mặc áo dài của giám mục có thêu phù hiệu tia chớp và sóng biển, đeo một chiếc thánh huy Bão Táp bằng kim loại, đứng ở đỉnh núi bên bờ biển, ngắm nhìn cánh rừng ở phía khác hòn đảo.

Nơi đó cây cối sum suê, xung quanh có nhiều đồi núi, núi nhỏ thì bị san bằng, để lộ ra một khu cảng bí mật.

Đó là cảng tư nhân từng thuộc về quân phản kháng, quy mô chắc chắn không thể so với cảng Bayam, nhưng cũng là quy mô cỡ trung, đủ để duy trì cuộc sống cho rất nhiều người.

Lúc này, ở bên cạnh cảng đã bước đầu xây dựng nên một thành phố có phong cách phóng khoáng thô sơ, thành phố này không lớn lắm, có lẽ chỉ bằng một phần năm Bayam, thậm chí còn không đến.

Ở giữa nó dựng hai tòa tháp đôi, một tòa có đỉnh tròn, một tòa có đỉnh nhọn, đều có màu bạc kỳ dị, khi mặt trời chiếu xuống sẽ tỏa ra hào quang chói mắt.

Xung quanh hai tòa tháp đôi này, có rất nhiều đường xi măng, chúng hoặc thông đến những tòa kiến trúc làm chủ yếu bằng đá, hoặc nối đến quảng trường rộng lớn và sân huấn luyện, vỉa hè trồng những cây cối xanh tươi, khiến người ta có cảm giác phồn vinh thịnh vượng.

Alger biết trong thành phố này hiện nay không chỉ có cư dân của thành Bạch Ngân, mà còn có người đến từ thành Mặt Trăng.

Phần lớn những người đó có hình dáng dị dạng, tạm thời không muốn tiếp xúc với cư dân của những thành phố khác trên đảo và Bayam, chỉ nhờ người thành Bạch Ngân mua vật tư sinh hoạt tất yếu.

Nghe nói, họ định xây một thành phố thuộc về riêng mình ở trong rừng sâu, hơn nữa chỉ để một con đường nối đến thành Bạch Ngân mới.

"Đây đều là tín đồ của ngài "Kẻ Khờ", phải từ từ dẫn dắt họ hòa nhập vào tổng thể quần đảo Rorsted này... Tạm thời không quấy nhiễu đến đám người dị dạng này, để cư dân thành Bạch Ngân dẫn theo những cư dân có diện mạo coi như bình thường của thành Mặt Trăng đến Bayam trước..." Alger nghiêm túc suy tư về việc tiếp theo.

Sau khi bước đầu thu xếp xong cho cư dân thành Bạch Ngân và thành Mặt Trăng, thật ra anh đã hoàn thành nhiệm vụ của ngài "Kẻ Khờ", nhưng anh cho rằng mình còn rất xa nữa mới có được thân phận, quyền lực và địa vị liên quan đến "Hải Thần", cho nên tận tâm tận sức xử lý các chuyện liên quan đến cuộc "di cư lớn".

Thẳng thắn mà nói, Alger hiện giờ lo nhất là ngài "Kẻ Khờ" không giao việc cho mình làm, như vậy thì anh không biết khi nào mới góp đủ công trạng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!