Chương 34: Người thứ tư

Bernadette nhìn chằm chằm vào những đường nét màu đen kia rất lâu, mãi đến khi chúng dần rõ ràng thành một hòn đảo có diện tích không nhỏ khi "Tàu Bình Minh" đến gần mới thôi.

Trên đảo phủ đầy những cây cối cao chót vót màu xanh thẫm gần như đen, che khuất cả ngọn núi.

Tuy Bernadette không thể khẳng định đây là hòn đảo nguyên thủy mà cha mình từng đến, nhưng trực giác của một "Bậc Thầy Tiên Đoán" nói cho cô biết, hòn đảo này rất có thể là nơi mà cô đang tìm kiếm.

Khi đường ven đảo đập vào mắt cô, cô mím môi, cúi thấp đầu, tụng niệm một tôn danh:"

"Kẻ Khờ" không thuộc về thời đại này, Chúa tể thần bí ngự trên màn sương xám, Vị vua vàng đen nắm giữ vận may..."

Ngay sau đó, "Nữ Vương Thần Bí" Bernadette bỏ tay xuống, để "Tàu Bình Minh" không có thuyền viên đậu ngay ngoài biển, không đến gần bờ.

Cùng lúc đó, trong khoang thuyền không người vang lên tiếng của các nhạc cụ như đàn dương cầm, đàn violon, đàn violon xen, sáo, chúng hòa vào nhau tạo thành một điệu nhạc vui vẻ.

Trong tiếng nhạc vang vọng, bánh mỳ nướng, bò bít tết, khoai tây nghiền, nấm tươi đặt trên bàn lần lượt nhảy lên như khiêu vũ, quay trở về lò nướng, hoặc là chui vào trong thùng rác.

Chai rượu vang, khăn trải bàn ăn màu trắng cũng tự động quay về vị trí cũ, hoặc tự mình đóng nút gỗ lại, hoặc tự gấp gọn, trở nên ngăn nắp gọn gàng.

Sau đó, tay phải của Bernadette làm động tác ném ra, một cuộn len có màu tươi sáng nhưng không đủ chân thật lăn ra.

Cuộn len này lăn vào hư không, để lại một đầu dây, Bernadette dọc theo nó bước chậm vào linh giới, đi tới rìa của hòn đảo vô danh.

Vị "Nữ Vương Thần Bí" này không vội đi sâu vào tìm kiếm lăng tẩm "Hắc Hoàng Đế" có khả năng tồn tại, mà cẩn thận để cho đôi mắt xanh thẳm như đại dương trở nên sâu hơn, mất đi tiêu cự trong thời gian ngắn, dường như đang nhìn lén con sông vận mệnh kia.

Vài giây sau, đôi mắt Bernadette trở lại bình thường, cô theo bản năng ngẩng đầu liền nhìn lên trời.

Cô cảm giác có một sự tồn tại nào đó đang chú ý đến mình.

Đương nhiên, đây là chuyện cô đã đoán trước được, bởi vì cô chủ động tụng niệm tôn danh ngài "Kẻ Khờ".

Trong cung điện cổ xưa, phía trên sương mù xám, Klein dung nạp lá bài "Kẻ Khờ", khoác tấm "màn nhung", cầm "Gậy Chống Ngôi Sao", thông qua điểm sáng cầu nguyện của "Nữ Vương Thần Bí" quan sát tình huống của hòn đảo kia.

Trong tầm mắt chân thật của anh, trên hòn đảo bao phủ một tấm màng màu đen nhàn nhạt, vặn vẹo, khiến anh không thể nhìn thấy tình huống bên trong, chỉ có thể thông qua thị giác của Bernadette.

'Cho dù không phải là hòn đảo nguyên thủy được Đại đế Roselle phát hiện ra thì nơi này cũng không đơn giản...' Klein khẽ gật đầu, đợi "Nữ vương thần bí" thăm dò nhiều hơn.

Bernadette không dùng cuộn len kia nữa, bơi vì cô có linh cảm rằng nó sẽ dẫn mình rơi vào vực sâu nguy hiểm không thể cứu vãn.

Cô lấy ra một chiếc mũ hư ảo, đội nó lên đầu.

Bóng dáng ăn mặc trang phục thuyền trưởng của cô theo đó biến mất, toàn bộ tung tích đều được giấu đi.

Đây cũng là một trong những phép thuật cổ tích đến từ "Tái hiện thần bí", thứ trung tâm chính là chiếc "mũ" có thể khiến người ta ẩn thân khi vừa đội lên đầu.

Sau đó, Bernadette dọc theo một con đường giống như do nhân loại mở ra, tiến vào một rừng cây rất lớn.

Nơi này không có tiếng chim hót, không có tiếng rống của dã thú, cũng không có động tĩnh của loài bò sát, yên tĩnh đến mức dường như thời gian đã ngưng đọng lại, không có bất cứ sinh linh nào tồn tại.

Dựa vào hiểu biết của Bernadette, nơi này hẳn là có khá nhiều sinh vật siêu phàm đã bị tuyệt chủng ở bên ngoài, bình thường chắc chắn khá ồn ào, nhưng hiện giờ cô cảm thấy mình đang đi qua một bãi tha ma không người, mỗi một cây đại thụ chính là một tấm bia mộ.

Đổi lại là người phi phàm có tâm trí yếu ớt thì giờ phút này có lẽ đã căng thẳng tinh thần, gánh một áp lực cực lớn, đi dần dần đến bờ vực mất khống chế, nhưng Bernadette vẫn điềm tĩnh, dường như đã quen đi lại trong hoàn cảnh nguy hiểm, quỷ dị.

Đi khoảng nửa tiếng đồng hồ, cô vẫn không hề phát hiện ra bất cứ sinh linh nào, thậm chí không cảm giác được sự tồn tại của gió.

Đột nhiên, trước mắt cô trở nên trống trải, bởi vì những hàng cây cao lớn đằng trước chợt trở nên thưa thớt.

Bernadette không hề sinh ra cảm xúc vui mừng, mà thả chậm bước chân, giơ tay đặt lên giữa trán.

Trước người cô lập tức xuất hiện một đôi mắt trong suốt vô cùng lạnh lùng, không có lông mi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!