Chương 32: Rời khỏi

Khi các cư dân của Constant đang rung động trước kỳ tích trước mắt, thì Klein đã xách theo rương hành lý, mang theo "Ma kính" Arrodes rời khỏi thành phố này.

Sau khi làm ra động tĩnh lớn như vậy, anh lo bị Zaratul định vị, không dám tiếp tục ở lại.

Với cấp bậc và thực lực của anh hiện giờ, cũng không sợ phải cứng đối cứng với Zaratul lắm, nhưng anh cũng không hi vọng mình bị tập kích bất ngờ. Đối với người phi phàm con đường "Thầy Bói" mà nói, có chuẩn bị và không có chuẩn bị là hai trạng thái hoàn toàn khác nhau, một khi Klein để lộ vị trí lại không kịp thời rời đi, thì chính là: anh không chuẩn bị đối đầu với Zaratul có chuẩn bị, kết quả dễ dàng đoán được:

cho dù anh đã trở thành chủ nhân của "Lâu Đài Khởi Nguyên", còn có một lần cơ hội sống lại thì vẫn sẽ tồn tại sự mạo hiểm rất lớn, có thể hoàn toàn ngã xuống.

Hơn nữa, anh không biết hiện giờ Amon đang ở trong trạng thái gì, còn bị "Chúa Sáng Thế Chân Thật" truy đuổi hay không, có khả năng xuất hiện bên cạnh mình, "đánh cắp" đi tất cả hay không.

Căn cứ vào suy nghĩ này, Klein lại một lần nữa lên đường.....

Trong tầng hầm của một căn nhà ở quận Southville.

Gia tộc Abraham hiện giờ chỉ có mấy vị người phi phàm danh sách 7, họ dựa theo lời hẹn đều tụ tập đến đây.

"... Chuyện chính là như vậy." Dorian Gray miêu tả đầy đủ lời của Ngài "Cửa" được Fors truyền đạt lại: "Bị lưu đày và phong ấn nhiều năm đã khiến tổ tiên điên mất rồi, chỉ thỉnh thoảng có thể lấy lại được tỉnh táo, cho dù có đối thoại trực tiếp với ngài ấy, cũng sẽ bị ô nhiễm tinh thần một cách ác ý."

Một người đàn ông đeo kính viền vàng trông giống giáo sư đại học thở dài nói:

"Thì ra là thế..."

Trên mặt anh ta lộ ra vẻ thoải mái, dường như rốt cuộc cũng có thể chấp nhận chuyện lời nguyền rủa đến từ việc kêu cứu của tổ tiên.

Dừng một giây, người đàn ông này nói tiếp với vẻ dứt khoát:

"Chúng ta phải nghĩ cách để giúp tổ tiên thoát khỏi giam cầm, như vậy thì lời nguyền trên người chúng ta mới có thể giải trừ hoàn toàn."

"Verdu, anh điên rồi sao? Để một Vua Thiên Sứ đã phát điên quay về, sẽ hủy diệt toàn bộ gia tộc!" Dorian không nhịn được trách móc đối phương một câu.

Người đàn ông tên Verdu kia liếc nhìn những thành viên còn lại trong gia tộc, sầm mặt lại nói:

"Vậy nên phải làm thật nhanh, nhân lúc tổ tiên còn chút ý thức tỉnh táo, để ngài ấy quay về thế giới hiện thực!"

"Một khi thoát khỏi trạng thái phong ấn, lưu đày, ngài ấy còn đủ mỏ neo chắc chắn sẽ dần lấy lại lý trí."

"Dorian, ông sa đọa rồi! Ông không muốn lấy lại vinh quang của gia tộc, để chúng ta một lần nữa trở lại đỉnh cao trong lục địa Nam Bắc, mà chỉ muốn sống một cuộc sống yên ổn bình thường! Hơn nữa, ông có thể khẳng định Ngài "Kẻ Khờ" kia sẽ phù hộ mãi mãi không? Biết đâu có một ngày, ngài ấy giống như bảy vị thần, không đáp lại phần lớn lời khẩn cầu nữa."

Dorian im lặng vài giây rồi nói:

"Nhưng làm vậy sẽ ít mạo hiểm hơn là giúp tổ tiên thoát khỏi giam cầm, từ lúc tín ngưỡng Ngài "Kẻ Khờ", thành kính cầu nguyện ngài ấy, đã rất nhiều tháng rồi tôi không bị "Lời vô nghĩa trăng tròn" ảnh hưởng nữa, nếu không phải không còn trẻ tuổi, tôi tin rằng mình ăn ma dược cũng có thể trở thành "Quan Ghi Chép" danh sách 6."

"Mà cho dù là vậy, cho tôi thêm một thời gian, tôi vẫn nắm khá chắc về chuyện tấn thăng."

"Người đã vượt qua độ tuổi nhất định như tôi mà còn có thể, thì đời tiếp theo của chúng ta, đời tiếp theo nữa, chắc chắn có thể thoát khỏi hạn chế vốn có, có cơ hội mở ra cánh cửa nửa thần nửa người."

Nghe Dorian nói vậy, hai người đàn ông và hai cô gái ngoài Verdu đều khẽ gật đầu, tỏ vẻ tán thành.

Họ đã để một phần hậu duệ của mình đổi sang tín ngưỡng Ngài "Kẻ Khờ", cũng quan sát trong mấy tháng, xác định thật sự có hiệu quả, đang định bản thân cũng sẽ cầu nguyện Ngài "Kẻ Khờ".

Thấy sắc mặt Verdu không được tốt lắm, Dorian nói nhẹ nhàng hơn:

"Quan trọng hơn là hiện giờ chúng ta không có thực lực để hoàn thành nghi thức kia, bất kể là Bán Thần con đường nào cũng không dễ đối phó. Trong đó, Bán Thần đối ứng với "Thầy Bói" và "Kẻ Trộm" đều nổi tiếng xảo quyệt, quỷ quái, nguy hiểm, cho dù chúng ta nguyện hi sinh thân mình, dùng vật phong ấn cấp "0" cũng rất khó bắt được họ."

Verdu đẩy cặp kính viền vàng, thong thả thở hắt ra:

"Tôi sẽ không ngăn cản mọi người đổi tín ngưỡng sang "Kẻ Khờ", nếu mọi người có thể mời sự tồn tại kia hỗ trợ, giúp tổ tiên thoát khỏi giam cầm đó là bước phát triển tốt nhất. Nhưng trước đó, tôi sẽ cố gắng hết sức chuẩn bị nghi thức. Dorian, các ông phải nhớ kỹ, huyết mạch và vinh quang của gia tộc Abraham đều xuất phát từ tổ tiên, không có ngài ấy thì không có chúng ta."

"Nếu chuyện này cần người hi sinh thì hãy để tôi gánh vác."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!