Chương 18: Hạn chế cơ sở

Trong thời đại trước mắt, trong thế giới này, tín ngưỡng thần linh là phổ biến nhất, chỉ khác nhau ở chỗ tín ngưỡng vị thần nào, cho nên, cho dù đám người Roy, Pasha cũng không biết danh từ Thiên sứ này có hàm nghĩa gì ở trong thần bí học, cũng hoặc ít hoặc nhiều từ trong miệng Mục sư, Giám mục và trưởng bối xung quanh nghe qua truyền thuyết có liên quan đến Thiên sứ, biết đó là người hầu của thần linh, là sinh vật mạnh nhất có tư cách được xưng là "Thần", nhất cử nhất động đều có thể sáng tạo ra kỳ tích, điều mà người thường không thể sánh được.

Trong lòng bốn người phi phàm này, Thiên sứ là những thánh linh thuộc về một tầng thế giới khác, thường sinh hoạt ở thần quốc, nên sẽ không quan tâm đến hiện thực. Họ xem đó là truyền thuyết chân chính và không cần suy xét ý nghĩa thực tế của họ. Dù họ đã trải qua trận chiến tranh và đôi khi gặp phải những người phi phàm khiến họ cảm thấy kh*ng b*, điều này vẫn không đủ để khiến họ liên tưởng đến Thiên sứ.

Hai bên căn bản không ở cùng một tầng cấp!

Nhưng hôm nay, một "Ma thuật sư" lưu lạc, thần bí nói cho bọn họ, Tổng giám mục giáo hội Chiến Thần chính là một Thiên sứ đi trên mặt đất.

Đối với quý ngài thể hiện ra các loại thần kỳ kia, đám người Phil có sự tin tưởng phát ra từ trong lòng, một là đối phương thỏa mãn nguyện vọng của bọn họ, cũng đủ thân mật, hai là bọn họ cảm thấy bản thân không có gì đáng để lừa gạt ở trên phương diện này, đối với bọn họ mà nói, Tổng giám mục là Thiên sứ hay là người phi phàm cực kỳ mạnh, trên bản chất không có gì khác nhau.

'Thế giới chân thật này vượt xa tưởng tượng của chúng ta...' Trong đầu Pasha lại lần nữa hiện lên câu nói mà mình thường xuyên nói kia.

Roy thì liên tưởng đến càng nhiều chuyện.

Hắn nhớ quý cô mà ngài "Ma thuật sư" mời ra từ trong không khí kia nói cô ấy đang truy lùng Tổng giám mục giáo hội Chiến Thần, hơn nữa, cô ta tựa như còn có tư cách quan sát thần dụ của "Nữ Thần Đêm Tối".

'Có thể truy lùng một Thiên sứ, chỉ có thể là một Thiên sứ khác.... Lấy biểu hiện của ngài "Ma thuật sư" ở trước mặt quý cô kia có thể thấy, địa vị của anh ta cũng sẽ không kém là bao....' Roy theo bản năng vội thu hồi ánh mắt nhìn về phía bóng lưng Klein, đã không dám nhìn thẳng đối phương.

Hắn nhìn thoáng qua trái phải, phát hiện Phil tựa như cũng có suy đoán tương tự, khuôn mặt bởi vì mất máu mà trắng bệch chợt xuất hiện ra cảm xúc cực kỳ phức tạp.

Biles ngừng hô hấp lại, vài giây mới mở miệng nói:

"Khó trách Belltaine lại phát sinh loại dị biến khó có thể lý giải này."

"Hiện tại không phải lúc để cảm khái, đi nhanh thôi, lệnh cấm đi lại ban đêm sắp có hiệu lực rồi." Klein tuyệt không khẩn trương cười cười nhắc nhở.

Pasha vội nhìn lại bảng thông cáo kia, ghi nội dung đầy đủ của lệnh cấm đi lại ban đêm vào trong đầu:

[8h tối đến 8h sáng, nghiêm cấm đi lại, tụ tập ở bên ngoài.]

"Chúng ta nên đi nơi nào?" Cô bật thốt lên hỏi.

Dưới lệnh cấm đi lại ban đêm và tội xông vào nhà dân, đều là hai tầng hạn chế, bọn họ tựa như chỉ có lựa chọn nhận trừng phạt này.

Klein cười cười nói:

"Chỉ là nghiêm cấm đi lại và tụ tập ở bên ngoài."

Trong khi nói chuyện, anh dùng chân điểm nắp cống của cống thoát nước ở bên cạnh.

Mắt Biles sáng lên nói:

"Đúng, không có nói không thể đi lại ở bên trong cống thoát nước!"

"Những nơi thực hiện lệnh cấm đi lại ban đêm trước đây, nhóm người vô gia cư đều trốn vào trong cống thoát nước hoặc những kiến trúc bỏ hoang."

Đám người Roy không hề do dự, lập tức tiến lên, phát huy ưu thế sức mạnh, đẩy nắp cống ra, đi vào trong cống thoát nước.

Trong một mảng tối đen, ánh lửa mờ nhạt sáng lên, trong tay Klein đã có thêm một ngọn đèn bão.

Trong khi đi theo "Ma thuật sư" thần kỳ này về phía trước, Phil có chút suy nghĩ nói:

"Kế tiếp chúng ta có thể đi tới khách sạn."

"Biles là người địa phương, sẽ không bị công kích, có thể đi thuê một căn phòng, sau đó, chúng ta từ bên ngoài tiến vào theo đường cửa sổ, bởi vì có chủ nhân cho phép, cho nên không tính là xông vào nhà dân."

"Như vậy, chúng ta có thể đợi cho đến hừng đông, chờ lệnh cấm đi lại ban đêm tự động giải trừ."

"Ý tưởng rất hay, nhưng mục đích của chúng ta không phải sinh tồn đến bình minh." Klein cầm theo đèn bão đi ở phía trước cười đáp lại một câu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!