Chương 14: Ngẫu nhiên gặp ở thành phố nhỏ

Một chiếc xe lửa hơi nước đang trên đường đi đến thành phố Constant quận Gian Hải.

Klein ăn mặc như Ma thuật sư lưu lạc nhìn về phía người nam trẻ tuổi cùng cha mẹ của anh ta đang ngồi cách một cái bàn để đồ nói:

"Ma thuật của tôi có hai loại, một là làm cho nguyện vọng của mọi người được thực hiện, hai là dùng một cái gương để trả lời vấn đề của anh, đương nhiên, loại ma thuật thứ nhất cần trả tiền, loại thứ hai thì phải trả lời vấn đề cái gương đưa ra, mọi người muốn xem loại biểu diễn nào?"

Người đàn ông trẻ tuổi tóc đen mắt nâu kia, tựa như đã được nhận giáo dục tương đối tốt, cậu ta nhìn nhìn cha mẹ ngồi ở bên cạnh, cười nói:

"Nguyện vọng của tôi khá là khó, hay là thôi không phiền toái tới anh."

"So ra mà nói, tôi càng thêm tò mò đối với cái gương có thể trả lời câu hỏi."

Klein thở dài lắc lắc đầu, tay trái lật ra, để lộ ra một cái gương bạc có thể bỏ lọt tay áo, hai bên sườn đều có một viên bảo thạch màu đen.

"Hình như là đồ cổ." Người nam trẻ tuổi đối diện có hứng thú đánh giá một câu, sau đó nói: "Câu hỏi của tôi là, mục đích đi tới thành phố Constant lần này của tôi là gì?"

Trên mặt Klein xuất hiện nụ cười thường thấy của Ma thuật sư đường phố, đưa tay phải v**t v* mặt ngoài của tấm gương, khá tập trung nói nhỏ:

"Ma kính ma kính nói cho ta biết, đáp án của vấn đề là gì."

Sau ba lần liên tục, anh buông tay phải ra, để mặt ngoài của tấm gương cho ba hành khách ở đối diện thấy.

Phía trên đã xuất hiện mấy chữ màu bạc:

[Đi kết hôn.]

"... Thần kỳ quá." Người đàn ông trẻ tuổi kia cùng cha mẹ liếc mắt nhìn nhau một cái, đều lộ ra vẻ mặt không thể tưởng tượng.

Bọn họ sau khi đi lên chiếc xe lửa này, chưa bao giờ đề cập điều gì có liên quan tới hôn lễ, cũng không bày ra vật phẩm nào có thể làm cho người ta sinh ra liên tưởng.

Loại ma thuật không dựa vào đạo cụ cùng người xem này, bọn họ là lần đầu tiên nhìn thấy.

"Tốt rồi, tới câu hỏi của cái gương." Klein cười đưa tay phải bao trùm ở mặt ngoài tấm gương.

"Được." Người đàn ông trẻ tuổi kia có chút tò mò đáp lại.

"Kế tiếp, để cho chúng ta nhìn xem một ma kính sẽ đưa ra câu hỏi gì." Klein tựa như đang biểu diễn ma thuật chính thức, hơi màu mè buông lỏng tay phải ra.

Ở mặt ngoài tấm gương, những chữ màu bạc đã phát sinh biến hóa, kéo ra thành một câu đầy đủ:

[Ngươi càng hy vọng vợ của mình là cô gái hơn bốn mươi tuổi, đúng không?]

Người đàn ông trẻ tuổi kia vẻ mặt chợt ngưng đọng lại, tiếp theo trở nên trắng bệch, sau đó hoàn toàn đỏ lên.

"Sao có khả năng!" Anh ta lúc này đưa ra lời phản bác, đồng thời nhịn không được nghiêng đầu nhìn nhìn cha mẹ của mình, dồn dập oán giận nói: "Đây là vấn đề kỳ quái gì vậy!"

"... Nó hay nói đùa thôi." Klein cười xin lỗi, nhanh đưa tay phải ấn lên mặt ngoài cái gương, một bộ dáng như mình cũng không biết sẽ xuất hiện loại tình huống này.

Ngay sau đó, anh lại buông lỏng tay phải ra.

Quả nhiên, những chữ ở mặt ngoài cái gương đã xảy ra biến hóa:

[Ngươi bao nhiêu tuổi?]

"25 tuổi..." Người đàn ông trẻ tuổi kia thật cẩn thận hồi đáp, tựa như thực sự sợ hãi mình sẽ rơi vào cạm bẫy vậy.

Anh ta cảm thấy ánh mắt cha mẹ mình và hành khách xung quanh nhìn mình đều có một ít biến hóa.

"Tốt rồi, biểu diễn ma thuật đến đây là kết thúc." Klein cười thu hồi lại cái gương: "Anh có thể thử một loại ma thuật khác."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!