Chương 44: Sư tử vồ thỏ

Cuối cùng, Dorian đứng ở bên cạnh lá thư.

Ông cúi người, giơ tay phải, ngón tay hơi run rẩy cầm lấy mép tờ giấy, nhặt nó lên.

Lần này, Dorian cực kỳ cẩn thận, đọc lại từng từ từng chữ một, lúc thì như hiểu ra, lúc lại mê man, khi thì nghi hoặc, khi thì đau đớn.

Bức thư Fors gửi cũng không tính là dài, ông chỉ cần ba phút là đọc được hai lần, sau đó rơi vào sự lặng lẽ nặng nề.

Ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu vào, rải nắng lên chiếc bàn đang đổ nghiêng.

Môi Dorian Gray Abraham bỗng mấp máy, nhưng cuối cùng không phát ra âm thanh.

Ông dùng ngón cái và ngón trỏ tay phải chà lên tờ giấy với tốc độ nhanh, khiến lá thư dấy lên ngọn lửa đỏ thẫm.

Làm xong việc này, Dorian thu dọn đồ đạc, ngụy trang, rời khỏi căn nhà đang thuê, dùng thân phận đã chuẩn bị từ trước để đi đến một nơi khác.

Đợi đến khi sắp xếp xong, ông ngồi xuống cạnh bàn, nhìn vật trang trí bằng đồng thau, không biết suy nghĩ gì.

Khi ánh mặt trời ngày càng nhạt đi, ngày càng lưa thưa, mí mắt Dorian giật giật, thong thả thở dài.

Ông mở giấy viết thư, cầm bút máy, vừa suy tư vừa viết:

[... Thầy rất vui thi thấy em có thể tiêu hóa hết ma dược "Quan Ghi Chép" chỉ trong mấy tháng, điều này có nghĩa rằng em thực sự có khả năng trở thành Bán Thần....... Đây là những điểm quan trọng trong việc nhập vai "Nhà Lữ Hành" mà thầy biết, nhưng em phải nhớ kỹ, tính cách mỗi người là khác nhau, nhập vai trong thực tiễn đương nhiên cũng sẽ có chỗ khác biệt, không thể nào hoàn toàn rập khuôn... Điều này không chứng tỏ rằng điểm quan trọng trong việc nhập vai của người khác có sai sót, mà là chúng có lẽ sẽ khiến trong lòng em xuất hiện sự xung đột rất lớn, ảnh hưởng đến trạng thái tinh thần của em... Đôi khi, điều chỉnh một vài điều để thích hợp có lẽ sẽ giảm chậm tốc độ tiêu hóa ma dược, nhưng lại có lợi cho bản thân em hơn. Em phải nhớ kỹ, nhập vai chỉ là một công cụ, không phải là yếu tố chủ đạo...

Thầy rất mong đến ngày em tiêu hóa hoàn toàn ma dược "Nhà Lữ Hành", thầy sẽ chuẩn bị cho em tài liệu tương ứng và một phần quà..... Thầy rất hứng thú với quý ngài đã nhắc tới chuyện gia tộc Abraham bị nguyền rủa... Thầy cảm thấy em đã sớm phát hiện ra, thầy có nghiên cứu nhất định về phương diện này, nếu không thì em cũng sẽ không hỏi thầy về những chuyện liên quan...

Thầy hi vọng em có thể tiến thêm một bước trong việc tìm hiểu...]

Viết xong thư hồi âm, Dorian Gray Abraham nhắm mắt lại, sau đó nhanh chóng gấp tờ giấy.....

Tháng 1 năm 1351, năm mới ở Backlund tĩnh lặng hơn năm cũ rất nhiều.

Trong tầng hầm của một căn nhà ở khu Tây, mấy ngọn nến chập chờn ánh lửa hoe vàng, chiếu sáng tế đàn và đống bàn ghế đặt xung quanh.

Ở mép vầng sáng, nơi cực kỳ u ám, có một bóng người như có như không, khi thì lay động, khi thì kéo dài, chỉ là một lớp mỏng manh, không có độ dày, hệt như một cái bóng đang sống.

Đột nhiên bóng người này trầm thấp lên tiếng:

"Ông đến sớm hơn tưởng tượng của tôi đấy."

Bên cạnh ngọn nến, nơi được ánh sáng chiếu nhiều nhất, một bóng người nhanh chóng được phác họa ra.

Đây là một người đàn ông mặc áo choàng dài rất có cảm giác thần bí, mái tóc nâu hơi xoăn, từng sợi từng sợi cứng cáp, đôi mắt sâu thẳm, dường như cất giấu vô số thứ.

Ông ta chính là một trong năm thánh giả của Hội Cực Quang, "Thánh Giả Bí Mật" Botis.

Botis cười nói:

"Với tôi mà nói, khoảng cách không phải là vấn đề."

Ông ta kéo một chiếc ghế dựa ngồi xuống, nói với bóng đen dài mảnh kia:

"Việc đã điều tra xong hết chưa? Có phát hiện điều gì bất thường không?"

Bóng đen gần như hòa vào bóng tối kia trầm thấp đáp lại:

"Không có vấn đề gì."

"Thật à?" Botis hơi nghi ngờ theo bản năng về đáp án này: "Kisma, không phải bẫy đấy chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!