Đám mây u ám trên bầu trời nói tan là tan ngay, trong đại giáo đường Thánh Phong cũng trở lại bình thường.
Klein ở trong góc gần đó, giơ tay day trán, khóe miệng co rút, lẩm bẩm:
"Không cho thì thôi... Vì sao còn phải đánh chết con rối của mình..."
Anh lập tức hít một hơi, bóng dáng nhanh chóng nhạt đi, biến mất ngay tại chỗ, thời gian duy trì hình ảnh từ lỗ hổng lịch sử này cũng gần hết rồi, dù sao năng lực cấp cao sao chép được so với "Quan Ghi Chép" có sự chênh lệch rõ rệt với năng lực ban đầu, gánh nặng khi danh sách 6 triệu hồi danh sách 3 cũng khá lớn, cho dù "Học Giả Cổ Đại" có thể khiến ý thức của mình di chuyển tới, giảm bớt tiêu hao linh tính, cũng không thể khiến Fors duy trì quá lâu.....
Hạ lưu sông Tussock, ngoại ô Backlund.
Leonard đeo găng tay đỏ, chậm rãi đi về một nơi.
Đột nhiên trong đầu anh vang lên giọng nói hơi già nua của Pallez Zoroast:
"Đồng nghiệp cũ của cậu dạo gần đây thế nào?"
Nhớ lại cuộc trao đổi trong hội Tarot lần trước, Leonard thấp giọng nói:
"Cậu ta vừa thoát được một cái bẫy do phân thân Amon bày ra, đang ở Vùng đất bị Thần bỏ rơi tìm chân tướng của chuyện gì đó."
Pallez Zoroast nghe xong, không nói gì nữa, để mặc Leonard tiếp tục đi về phía trước.....
Sau khi thiết lập xong tọa độ đặc biệt, Fors được tín sứ của Gehrman Sparrow mang về thế giới hiện thực.
"Cảm thấy mệt quá, nhưng tớ mới tỉnh ngủ chưa bao lâu mà... Chắc chắn là năng lực phi phàm danh sách cao tiêu hao rất nhiều linh tính..." Fors giơ tay che miệng, ngáp một cái, mệt mỏi nhìn Xio.
"Có lẽ." Xio đồng ý với phán đoán của bạn thân.
Trực giác nói cho cô biết, triệu hồi ra hình chiếu của Gehrman Sparrow chắc chắn không đơn giản, thậm chí có lẽ còn tương đương với một thánh giả.
Do dự một chút, Xio lên tiếng:
"Cậu ngủ thêm lát đi, đừng thử tấn thăng trong tình trạng này."
"Lúc trước tớ có xét xử một vụ án, hung thủ là một tên có tâm lý b**n th**, cố tình để bạn của mình, học sinh của mình, người vô gia cư mình giúp đỡ ăn ma dược trong đủ loại trạng thái tiêu cực, nhìn bọn họ mất khống chế, biến thành đủ loại quái vật, quái vật vừa ghê tởm vừa đáng sợ."
"... Mục đích của kẻ này là gì?" Fors nghe vậy thì ngẩn ra một giây.
"Có hai mục đích, một là quan sát cùng một loại ma dược dùng trên những người khác nhau có tạo thành mất khống chế giống nhau hay không, hai là dùng cách vẽ tranh sơn dầu để ghi lại cảnh tượng tương tự, hắn cho rằng cảm giác điên cuồng, đau đớn, vặn vẹo này là một vẻ đẹp không gì sánh bằng, có thể k*ch th*ch trí sáng tạo của hắn lên cực hạn." Xio nhớ lại buổi thẩm vấn hôm đó, vừa có chút căm ghét, vừa có chút sợ hãi khó hiểu: "Đó là một tên điên từ đầu đến chân."
"Tên này cần phải bị tử hình!" Fors vừa tưởng tượng ra đã không nhịn được rùng mình một cái, nhe răng nói:
"Hắn là tín đồ tà giáo à?"
"Có lẽ thế, nhưng không có manh mối... Bên ngoài hắn là một họa sĩ xuất sắc, rất nổi tiếng trên thế giới, nếu không phải mấy năm gần đây học sinh và bạn bè của hắn đột nhiên mất tích năm người, khiến bọn tớ chú ý, chưa biết chừng đến khi hắn hoàn toàn phát điên, mất khống chế thành quái vật thì chuyện này mới bị phát hiện." Xio nói tới đây, bỗng dừng lại rồi mới nói tiếp: "Lúc đó, tiểu đội chấp pháp bắt hắn, mở ra tầng hầm mà hắn đang ẩn nấp, tất cả đều nôn mửa, nơi đó đầy những miếng thi thể biến dị đáng sợ, treo rất nhiều bức tranh vừa khiến người ta kinh sợ, vừa mang sức hút kỳ lạ..."
"Cái tên khiến người ta căm hận đó, cũng là một câu chuyện rất hấp dẫn." Fors ngẫm nghĩ, gặng hỏi: "Hắn là "Ác Ma" à?"
"Không, hắn là một "Bác Sĩ Tâm Lý"." Xio phủ định suy đoán của bạn thân.
"... Cậu phán hắn tử hình?" Fors chờ mong hỏi.
Xio lắc đầu nói:
"Luật sự biện hộ cho hắn đã thuyết phục tớ, hắn thích hợp làm nghiên cứu viên vật phong ấn hơn."
"Còn có luật sư nữa? Tòa án phụ trách chuyện bất thường của các cậu còn có luật sư? Không phải đều trực tiếp xét xử sao?" Fors kinh ngạc hỏi.
Xio vuốt mái tóc vàng đã dài thêm một chút:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!