Chương 33: Ưu thế của Klein

"..." Klein một lần nữa cảm nhận được vì sao Amon lại được gọi là "Thần của những trò đùa dai".

Giờ phút này, ngay cả câu chế giễu anh cũng không thể nào nói ra được, chỉ muốn lập tức ngừng duy trì hình chiếu trong lỗ hổng lịch sử, thoát khỏi Amon trước mắt, không, là các Amon.

Thi thể cháy đen bị ký sinh lau vệt than trên mặt, cười nói trước khi Klein biến mất:

"Không cần sốt ruột, anh chỉ là một hình chiếu đến từ lỗ hổng lịch sử, ta không thể nào thực sự ký sinh lên anh được, mà anh cũng rõ ràng, ta không chỉ có một mình, anh khó mà phản công hữu hiệu được."

"Rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì?" Klein xách theo đèn bão đơn giản lặng lẽ ngẫm nghĩ, cầm lấy một mảnh vỡ pho tượng ngoài đen trong đó lên, cẩn thận lên tiếng hỏi.

Lúc này, Amon đã biến thành dáng vẻ của bản thân, chỉ là da còn khá đen.

Hắn điều chỉnh chiếc kính độc nhãn bằng thủy tinh, bật cười ha hả:

"Anh cũng biết là ta biết anh đang đi tìm con ma sói u ám kia, định lấy một phần đặc tính phi phàm "Kỳ Tích Sư" từ chỗ nó. Mà ta lại rất hứng thú với việc đó, chi bằng như này, chúng ta chơi một trò chơi, xem ai có thể lấy được nó trước."

'Việc này có ý nghĩa gì? Chẳng lẽ không chơi trò chơi này thì ta sẽ không đi tìm, ngươi cũng không nghĩ cách cướp đoạt sao?' Klein bình tĩnh hai giây, lắc đầu nói.

"Ta từ chối."

Anh không định nghe Amon sẽ đưa ra điều kiện gì, nghe càng nhiều lời của một kẻ siêu cấp lừa gạt thì càng thiệt thân.

Amon không hề tức giận, cười lắc đầu, nói:

"Về sau anh sẽ phải hối hận, ta vốn định nếu ta thắng thì sẽ dùng một phần đặc tính phi phàm "Kỳ Tích Sư" và một phần đặc tính phi phàm "Người Hầu Quỷ Bí" để trao đổi "Lâu Đài Khởi Nguyên" với anh. Hơn nữa cũng cho anh một thời gian để anh di dời tổ chức bí ẩn kia của mình."

"Mà hiện giờ, ta chỉ có thể suy xét đến chuyện trực tiếp đánh cắp vận mệnh của anh, chịu sự ăn mòn đến từ căn nguyên. Được rồi, tuy việc này nguy hiểm, nhưng cũng khá k*ch th*ch, ta đã chuẩn bị để tiếp nhận nó, xem cuối cùng ai có thể trở thành người nắm thế chủ động. Có kinh nghiệm của cha ta, ta cảm thấy mình sẽ không thể hiện quá kém đâu."

'... Cái gì? Sự ăn mòn đến từ căn nguyên? Kinh nghiệm của Thần Mặt Trời Cổ Đại?' Klein vốn không định tiếp tục thảo luận về chuyện đặc tính phi phàm "Kỳ Tích Sư" và "Lâu Đài Khởi Nguyên" với Amon nữa, nhưng nghe vậy thì trong lòng lại dao động.

Anh nhớ lại những gì Amon vừa miêu tả, nhịn không được hỏi:

"Căn nguyên là chỉ vị Chúa Sáng Tạo ban đầu kia?"

Anh vô cùng muốn biết rốt cuộc "Lâu Đài Khởi Nguyên" sẽ mang đến cho mình vận mệnh không thể tiếp nhận nào.

Amon miết mép chiếc kính độc nhãn, nhìn Klein vài giây, bỗng nhiên cười nói:

"Ta không trả lời trực tiếp câu hỏi này của anh thì hơn, bởi vì mỗi một từ ta nói ra, anh đều không tin."

'Ngươi cứ nói ra đi, tự ta sẽ phán đoán thật giả!' Klein chặn lại sự bốc đồng của mình, bình tĩnh đáp:

"Có lẽ chỉ là ngươi còn chưa bịa xong."

Amon không hề để ý, cười nói:

"Anh muốn cho là thế cũng được."

"Haha, đôi khi, tự mình phát hiện ra chân tướng còn khiến anh tán đồng hơn là do người khác nói ra. Nếu anh có thời gian, có thể dạo quanh Vùng đất bị Thần bỏ rơi, ở đây có thể phát hiện ra rất nhiều manh mối. Đương nhiên, nếu anh có gan tiến vào Chernobyl thì anh có thể biết được nhiều hơn nữa."

... Klein không gặng hỏi nữa, chăm chú nhìn giáo đường đã đổ sập dưới ánh đèn nhàn nhạt, nói như tùy ý:

"Ma sói u ám vội vàng di chuyển là do đã phát hiện ra sự tồn tại của ngươi?"

Amon khẽ gật đầu nói:

"Không chỉ là ta, hắn còn nhận ra "Người Treo Ngược" đang theo dõi. Nó trốn ở Vùng đất bị Thần bỏ rơi mấy ngàn năm, cực kỳ nhạy cảm về việc này."

Một Thiên sứ danh sách 2, thậm chí là danh sách 1, lại lén lút lẩn trốn trong Vùng đất bị Thần bỏ rơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!