Giờ phút này, Fors chỉ cảm thấy hai gò má mình nóng ran, cả người cứng đờ đứng đó, thậm chí không dám ngẩng đầu liếc nhìn bạn thân.
Cô cảm nhận sâu sắc rằng mình đã đánh giá "thấp" giới hạn của "Ma kính"!
Fors mấp máy môi một hồi, nhớ đến lời nhắc nhở của ngài "Thế Giới", chợt nhắm mắt lại, nói:
"Tôi chọn trừng phạt."
Trong tiếng đoàng, trên không trung giữa phòng giáng xuống một tia chớp màu trắng bạc, nhưng tia chớp này vừa xuất hiện đã lặng lẽ biến mất, hệt như ảo giác.
Những chữ màu đỏ thẫm trên mặt gương đột nhiên nhuộm màu trắng bạc, nhanh chóng đổi thành nội dung mới:
"Trò chơi hỏi đáp hôm nay đến đây là kết thúc, tạm biệt!"
Không đợi Fors mở mắt, cũng không đợi Xio kịp phản ứng, sóng nước dập dờn trong gương chớp mắt tan biến, quang cảnh u ám thâm trầm trong căn phòng cũng theo đó vỡ vụn, bị ánh nến nuốt chửng.
"Không phải sẽ bị trừng phạt sao?" Fors đợi vài giây, mở mắt ra, nhìn chiếc gương đã trở lại bình thường, lại nhìn Xio đang đứng nhìn bên cạnh.
Hugh chỉ đỉnh đầu cô, nói:
"Vốn có tia sét đánh xuống, nhưng giữa chừng nó biến mất, với cả, "Ma kính" đã đi rồi."
"..."Ma kính" chỉ đang nói đùa thôi đúng không? Không đúng, tớ được nhắc nhở là câu hỏi sẽ khá xấu hổ, trừng phạt sẽ khá nặng... Chẳng lẽ, Ngài "Kẻ Khờ" phù hộ tớ?" Fors day hai má mình, như có điều suy đoán nói.
"Có lẽ." Xio gật đầu tán đồng cách nhìn của bạn thân mình.
Đúng lúc Fors thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy mình may mắn, thì cô bỗng phát hiện ra Xio đang nghiêm túc nhìn mình.
"Cậu, có chuyện gì?" Fors chợt giật thót trong lòng, hỏi.
Xio đăm chiêu hỏi:
"Những giấc mộng ân ái của cậu đều có ai là nhân vật chính?"
"... Haha, ai mà nhớ được giấc mơ lâu như vậy chứ? Hơn nữa, trong mơ đều là mơ mơ hồ hồ không rõ ràng không phải sao?" Fors gượng cười đáp.
Xio "ừm" một tiếng:
"Nếu vậy vừa rồi sao cậu không trả lời?"
"... Căng thẳng, tớ quá căng thẳng." Fors nhìn số hành lý đã được dọn dẹp trong phòng, nói: "Chúng ta mau chuyển nhà thôi, tớ nhớ lò sưởi tường!"
Cô vừa nói vừa đi về đống hành lý.
Mãi đến lúc này, cô mới biết có đôi khi, bất kể là mình có trả lời câu hỏi của "Ma kính" hay không, kết quả đều không khác nhau lắm.
'Đây là tử vong mang tính xã hội mà Gehrman Sparrow nhắc tới sao? Giờ mình rất muốn tìm cái lỗ nào để chui xuống!' Fors hít thở sâu mấy lần, định làm dịu đi hai má nóng rực và sự xấu hổ trong lòng.....
Trong cung điện cổ xưa, phía trên sương mù xám.
Klein ném "Quyền trượng Hải Thần" về chỗ đống đồ linh tinh, cười khẩy một tiếng trước biểu hiện của "Ma kính":
"Biết rõ mình phái người triệu hồi nó, thế mà còn dám đặt ra câu hỏi như thế. Đợi đến khi mình ra tay ngăn cản sét đánh, mới vội vàng thay đổi thái độ, hốt hoảng bỏ đi... Chơi vui quá hay sao?"
"Nhưng, câu trả lời của nó lại cho mình một hướng suy nghĩ mới. Mình thực sự không cần phải giới hạn bản thân trong thành Bạch Ngân vì chuyện này...""
"Phiến đá Khinh Nhờn" thứ hai có xác suất lớn xuất phát từ Chúa Sáng Tạo thành Bạch Ngân, nay đang ở trong tay Adam... Amon và anh trai hắn tuy không ai đếm xỉa đến ai, quan hệ cũng không tốt lắm, nhưng cũng từng hợp tác. Mình không tin hắn chưa từng nhìn thấy "Phiến đá Khinh Nhờn" kia... Nếu là vậy, hắn chắc chắn đã nắm giữ nghi thức "Kỳ Tích Sư", đoán ra được sắp tới mình sẽ đưa thành Bạch Ngân ra khỏi Vùng đất bị Thần bỏ rơi, đến lúc đó, hắn cũng không cần quá cố gắng theo dấu mình, đợi ở "Vương đình Cự nhân" là được..."
"Ừm, không thể đi theo mong muốn của kẻ địch được, hơn nữa đây là một "Thần lừa gạt", "Thần của những trò đùa dai", không biết sẽ có bao nhiêu bất trắc vì thế mà xảy ra... Nếu vì sự tham gia của mình, mà phá hỏng hi vọng mấy ngàn năm của thành Bạch Ngân, thì sẽ đi trái hoàn toàn với ước nguyện ban đầu của mình..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!